← Tác phẩm
Thơ · Sáng tác: 20 tháng 4, 2004
RU KHÚC II
có cái gì thật bằng đời có gì dai dẳng hơn lời mẹ ru đứa trẻ sinh trong mịt mù sống trong mù mịt không thù nhân gian xác suất chỉ một phần ngàn chín trăm chín chín phai tàn nhanh thôi cũng là qui luật cả rồi trẻ con phải có vòng nôi ấm mềm trước khi dấn bước vào đêm sau khi tạm biệt êm đềm rong chơi nên không gì ảo bằng đời khi sinh ra thiếu những lời mẹ ru người ơi người ngủ cho ngu dành khi thức dậy tịch thu đớn hèn khi ngủ tranh thủ nhỏ nhen để khi thức dậy trắng đen rạch ròi ngủ thơm đi nhé giống nòi mỗi lần mở mắt biết vòi lương tâm nâng niu sinh mệnh mình cầm và tha thứ những lỗi lầm sa cơ chín trăm chín chín ngây thơ sẽ thôi bị những mịt mờ nhuộm đen ngủ đi ngủ cho bõ bèn mở ra những tiếng dế mèn trong tim ngủ đi lấy sức dậy tìm con đường để sống không dìm chết nhau ngủ đi cho dịu thời đau dậy tâm tỉnh táo mà lau lệ đời ngủ đi kẻ bị bỏ rơi dậy không ruồng rẫy chân trời tiếp theo ngủ đi trái đất hiểm nghèo để khi mở mắt quay theo ân tình ngủ đi nỗi nhớ hoà bình để khi tỉnh dậy thình lình thăng hoa đời cho em một món quà nhỏ nhoi giấc ngủ trong toà hoang vu yên tâm mà ngủ mặc dù có người thức để hời ru trắng đời dịu dàng mà ngủ em ơi cho tôi được ngắm mà vơi mệt nhoài thở lên đêm nỗi nguôi ngoai cho tôi được hít một loài sơ sinh ngủ đi em để dân tình thấy nhân ái vẫn hữu hình đâu đây dẫu cơn mơ có lạc bầy vẫn là một bức tranh đầy xôn xao tha nhân lặng lẽ đi vào từng hơi thở mỗi tế bào thay da để khi mở mắt em và từng sinh linh khác thật thà tung tăng ngủ đi em nhé dẫu rằng hồn nhiên đến mấy không bằng xa xưa nhưng hơn ở chỗ người vừa hồn nhiên sinh sống vừa ngừa thiên tai ngủ đi cho đêm bớt dài dậy nghe một thoáng ban mai mỉm cười ngủ ngoan em nhé, loài người để khi mở mắt thôi lười yêu thương cho nhau đời sống bình thường cho nhau cảm thức chán chường sêm sêm em là giấc ngủ dịu êm mà tôi thức trắng nhiều đêm mong chờ vừa mong chờ vừa nghi ngờ vừa nghi ngờ lại giả vờ vô tâm biết đâu mai mốt tôi nhầm vì không ngủ được mới hâm thế này còn như ai đó ngủ say bảo tôi rách việc mới bày ra thơ ai ơi thật đấy, tôi khờ nên không biết đến bao giờ thảnh thơi thôi thì muôn sự tại giời và giời muôn sự tại đời mong manh nếu dân tình tự học hành cá là đều biết đua tranh cực người ru gì câu cú chẳng tươi làm em ú ớ rượi rười chiêm bao thì em mở mắt ra nào thấy tôi trong tiếng mưa rào xa xôi chắc giờ em ngủ say rồi làm sao em đếm bồi hồi đang rơi 29.03.04

Bài gốc đăng tại: ttvnol.com

Xem thêm tác phẩm khác →