sau một ngày hai đứa xa xôi
anh bỗng lại trở thành người sợ thức
chui vào ngủ để trái tim nguôi nhức
và nỗi buồn đừng đưa thuốc lên môi
một buổi chiều anh đi xuống hồ Gươm
trong chán ngán Hà thành tim hờ hững
dân xúm lại Tây ba lô đứng sững
tưởng anh là nghệ sỹ diễn trò thôi
bong bóng là lời trăng trối khôn nguôi
là tín hiệu những số 0 già cỗi
giá mà hờ hững là vô tội
để kinh thành không phải xuống cùng tôi
một ban mai em đến anh đi rồi
em cứ khóc nếu lòng em nặng quá
cho mặt hồ bớt xanh màu thóa mạ
trí thức ngàn đời - nước bọt - nước hồ đâu
em biết không khi anh xuống đáy sâu
anh bắt gặp đôi mắt rùa lặng lẽ
cay đắng giận hờn nhưng dịu nhẹ
trách phố phường mà chẳng nỡ cuồng phong
anh đã ôm lịch sử vào lòng
những gai góc chỉ làm anh sợ hãi
nếu chẳng tìm được lí do tồn tại
người sau còn ôm lịch sử vuốt ve?
anh đã mong hai đứa sẽ khóc nhè
cho thời đại mủi lòng mà bớt ác
bởi nước mắt như môi cười âm nhạc
như suối nguồn lau những vết thương xưa
sau nghìn đời em quên được anh chưa
anh khổ nếu nỗi nhớ làm em khổ
quanh hồ Gươm chỉ còn người đi bộ
những lạc loài chợt thấy chán đua xe
ở nơi này anh vẫn lắng nghe
sự chuyển hóa nước bọt thành nước ngọt
em có nghe nước hồ Gươm hót
trong một chiều thơ ấm áp bay lên
11.07.05