Sẽ qua thôi những buổi chiều vàng
Anh vẫn sống nhưng đã thành dĩ vãng
Có Chúa Trời nhưng Người nghễnh ngãng
Có Chúa Trời nhưng người nghễnh ngãng
Ví dụ thế, niềm tin không cần đúng
Nhưng rất cần chẳng giết hại ai
Anh tặng mình một tiếng thở dài
Cho tất cả niềm tin đã chết
Có thể em chẳng hiểu gì hết
Thế giới đơn giản là thị trường của niềm tin
Và đôi khi anh chỉ ngắm nhìn
Sự sống động của em là đủ
Anh nhớ lại dù biết là đã cũ
Khi em chưa mang gì mới tặng anh
Và anh nghĩ đó là lòng lành
Anh nghĩ thế để em không sợ hãi
Em khỏe khoắn như một bông hoa dại
Nhưng chiếc bồn lại quá đỗi mong manh
Anh có thể làm nó vỡ tan tành
Nhưng chưa tin mình là bồn địa
Anh không định tạo thêm cho em nghĩa
Nhỡ anh là Thượng Đế thì sao
Và như thế thì có khác nào
Tạo thêm một Eva ngơ ngác
Trong khi cuộc đời là đổi chác
Anh muốn mình vô giá trị mãi thôi
Và chỉ mong đôi khi được ngồi
Ôm em trong buổi chiều vô giá
31.10.13