Sóng như tờ giấy nhàu kéo lê trên sàn
Con kiến đi trên đó là nó đang lướt ván
Chiếc điện thoại này đang lướt chán nhưng em không bao giờ chán
Chúng ta khác nhau ở những thứ không bao giờ bán
Định mệnh là thứ chúng ta không bao giờ nản
Vũ trụ đầy ma sát liệu có một nơi không bao giờ cản
Chúng ta không nghe tiếng cây cỏ thở than đâu phải chúng không bao giờ than
Điều buồn nhất là em nói chúng ta sẽ không bao giờ man
Không sao giờ bàn về những chuyện khác
Những huyện lag những tuyệt tác những chuyến hàng
Những quyển sáng những chuyển trạng thái những
Ngày nắng mắt chết trong những bông hoa nở tưng bừng
Những kiến trúc này cũng đẹp ờ nhưng rừng
Mọi thứ đều có điểm mờ lưng chừng
Như đôi mắt em bất ngờ rưng rưng
Như đôi chân chậm lại chờ sưng sưng
Như đứa trẻ lần đầu đánh vần cờ ưng cưng