STT
Có người nói kẻ tự nhanh nản sẽ không có được sự thanh thản
Nhưng nhiều kẻ nhanh nản lại sớm có được sự thanh thản khi không phải luôn cố vượt qua vật cản
Thật chán anh bật nát điều khiển mà không tìm thấy kênh mình cần nên anh không thể cân mình kềnh anh thao thức tao tức anh nói thầm âm nói thành bao hức nao nức anh chờ sớm mai tới
Chớm ai với lên dây phơi với nắng mới vừa được ươm trong ngày
Ươm trong giày ươm trong tay liệu trong đó đã có lời ướm hỏi
Lời lườm nói hôm trước là ý gì
Và chí khí khi vội vã quay mặt rồi thở hắt vì nín thở hả
Kín hở thả những lời khiến người khác phải suy nghĩ
Mãi si nghĩ làm anh dại phi lí
Tải duy lí mà anh phải chi ví
Sự thanh thản nếu không đến từ đầu ngày
Chỉ đơn giản là mày không thể ngáy từ đầu đền
Nhưng nó có thể đến vào buổi tối
Tuổi dỗi của mày đã bao giờ qua chưa
Bị người khác chê đúng cũng dỗi
Súng cũng vội dí vào đầu người ta
Tà đầu ngươi nghĩ mình có thể đúng như chính tả chắc
Thính thả mắc phải thính khác thơm hơn rồi
Cơm hơn mồi anh cứ làm vài bát cho chắc
Rồi ly bia anh cụng để hát cho lắc
Lát kho thắc mắc của anh sẽ được giải đáp
Chắc do lag mặc rủa anh khẽ thượt dài ngáp
Sự lười biếng thường mang lại sự thanh thản
Mùa đông con ve bị đói nhưng mùa hè tiếng hát của nó cổ vũ sự xanh mát
Nếu không có tiếng ve giục giã những kẻ lao động nhanh nản
Họ nhanh phản họ nhanh gián đoạn những nhịp công việc dịp không tiệc thì anh làm gì
Anh làm mỳ với mỳ gói anh cũng đủ sống
Anh cũng đủ thống trị sự cô đơn của mình
Ơn của tình yêu là những ngọn lửa sưởi ấm
Lười cầm tay em cũng thấy nặng nên ta xa nhau rồi chăng
Đau mồi răng khi anh cứ rỉa mồi mãi
Bọn bạn ngại vì thấy chúng nâng cốc anh thở dài
Anh mở đài với với những ca khúc ngày ấy
Những ngày lấy thời gian làm nụ cười
Phàm cụ lười nào cũng dễ sống lâu cả
Làm cụ lười chỉ để sống lâu hả
Bỗng đâu tả cuộc sống trên thơ phường
Bên thơ Đường bên lại dắt lục bát
Mắt gục phát khi suy nghĩ thấy khó rồi
Thấy rõ rồi mờ khi cơn buồn ngủ đến tẩy xoá
Nến đầy á vậy thắp sáng lên xem nào
Bên em vào xứ sở của của những rắc rối
Những mắc nối mặc nỗi buồn chắc lối về mắc tối
Thề chắc đối sẽ không hạ được mình
Đối chỉ sợ sẽ không gạ được tình
Và dược tính của sự sống phải chăng là làm cho vật chất được sống
Thật nhất được giống như điều đang diễn ra
Giật mất nước cống ừ chiều mang biển trả
Diều ngang chuyến phà tiễn trà rồi thơ đề trên vách
Dơ về trên nách dù sớm mới lăn nách rồi
Ăn khách rồi khách chán chả muốn ăn nữa
Trà muốn ăn sữa nên trà sữa không thấy khó khăn nữa
Khó văn chữa kiểu gì bây giờ
Viết như vầy độc giả hiểu gì ngây thơ
Biểu bì lazer em xăm những vi mạch hả
Khi tạch nhả ra làn khói em vẫn sống lại
Em vẫn sống dại là tôi không đồng ý đâu
Tôi không đồng ý lâu với thứ gì cả
Thứ gì chả có lúc không được đồng ý
Không được đồng chí nam nữ phải thụ thụ bất thân đây là công việc
Face là ông liếc khi đang làm nhiệm vụ
Ham tiếp thu ông cũng học hỏi được điều mới
Giảm tiến thủ không dùng óc hói trước nhiều lời