Sự yên tĩnh giữa những giây ồn ã
Chẳng kịp cho đầu óc được phục hồi
Nhưng cứ nắm lấy những giây nào nhã
Như đã từng nắm đứa đã xa xôi
Sự yên tĩnh không chỉ im còn nói
Tiếng lặng im đẹp như tiếng em cười
Trong tán lá nắng vừa tan độ chói
Đã ngủ dù mới đếm đến hai mươi