Sự yên tĩnh trải dài như bản nhạc
Không làm đau vì ta thích lặng yên
Sự yên lặng trải mềm như dòng nệm
Để cho ta nằm gọn những ưu phiền
Sự yên ả cuối ngày như quà tặng
Mà trời cao và nhân loại cho mình
Anh nằm đó chỉ chữ và cốc rượu
Để đi tìm lối thoát khỏi vô minh