ta đã nghĩ giờ ta không nghĩ nữa
mải ngu si và quên lãng
và vui
khiến cái nghĩ buồn như người yêu mất
đứng trong ta nơi góc phố ngậm ngùi
như người muốn lại biết yêu
ta muốn
lại biết yêu cái nghĩ
như khi ta
yêu bài toán hay câu thơ phía trước
hay muốn cho ai đó một món quà
ta nghĩ nhé về bóng cây đang lớn
làm thế nào để khi trăng chiếu qua
một bài thơ hiện lên trong rãnh nước
và ngân lên trong mắt kẻ uống trà
29.12.11