Tuổi già chán quá tả ruồi
Tuổi già cũng muốn buông xuôi lắm rồi
Tuổi già còn ít tuổi thôi
Chỉ còn ít tuổi để tôi tiêu dùng
Tuổi già là rụng như sung
Tuổi già là ở lại cùng tổ tiên
Tuổi già là hóa thiên nhiên
Chỉ là khoáng chất, ưu phiền đã tan
Tuổi già hay được hỏi han
Toàn câu khách sáo mà an ủi nhiều
Tuổi già mòn sợi dây diều
Đợi khi diều đứt là phiêu được rồi
Tuổi già nước cuối nguồn trôi
Thấm dần vào đất và thôi bận lòng
Tuổi già lo sợ cho xong
Rồi không còn tuổi mà mong sợ gì