Mỗi khi ta viết ta là thợ sơn
Sơn lên trang giấy thì hơn
Sơn tường nhỡ hỏng mẹ thương tặng đòn
Tại sao câu chữ vẫn còn
Mà ai đó chẳng lon ton nữa rồi
Tại sao đang viết lại thôi
Để đi đâu đó đã đời đắn đo
Tại sao viết chẳng để cho
Cũng không để nhận, để lo lắng nhiều
Tại sao viết chẳng mỹ miều
Mà em mắc bệnh liêu xiêu là lào