Tôi không cứu được tiếng nhà thơ
Thứ thương hiệu bị dơ từng giờ
Mà thật ra tôi đéo cần cứu
Tôi đéo cần xưng là nhà thơ
Tôi không cùng loại bọn ba ngơ
Bợ đỡ càng không mất thời giờ
Thời giờ là để làm thơ đỉnh
Cao thủ các ngành phải tôn thờ
Tôi chưa từng làm vấy bẩn thơ
Viết gì thì cũng đẹp bất ngờ
Và khi tôi sống tôi cũng đỉnh
Các em hễ gặp lại ngẩn ngơ
Tôi cho bọn chã gọi nhà thơ
Giảm fame một tí chịu oan dơ
Nhưng ngồi nói chuyện thêm một chút
Sáng lòng sáng mắt muốn thêm giờ
Thơ là tinh tuý của tinh khôn
Nhà thơ giả thì thơ vô hồn
Bọn chỉ đọc gặp nhà thơ giả
Là do tầm mắt chỉ đến trôn