cuối thu nước mắt dần khô
có cô gái giữa hư vô lặng cười
cô cười một tôi đau mười
tự nhiên cứ thấy đau rười rượi đau
cô và tôi và mai sau
có yêu chén cháo sợi rau thấm buồn?
em ơi, đã lắng mưa tuôn
mà sao lệ cứ cuộn cuồn nhân gian?
dứt đi, dứt hết lan man
mà sao càng dứt càng tràn trụa thây
tôi mong một tấm vào gầy
sợ khi em tựa buồn lây tháng ngày
sợ em tê cóng bàn tay
sợ em vô thức nhíu mày bên tôi...
hay là thôi hay là thôi?
cứ cho mãi mãi dư dôi giết mình?
kiếp này làm kẻ vô hình
để cay mà lại vô tình kiếp sau?
khi không được sống cho nhau
cứ nghe đến chuyện trầu cau
tứa lòng
đôi khi tôi thật thà mong
một ngày được hoá thành rong thành riềng
và trong những phút thiêng liêng
tôi thèm được hoá thành kiềng ba chân...
7h35p.m hôm nay