Cuộc đời ta bắt đầu là đường thẳng
Khi ta đi đường thẳng ấy phân đôi
Ta lưỡng lự nhưng rồi ta chọn một
Ta sẽ thành người tốt hay tồi
Đường ta đi lại ngã ba ngã bốn
Những ngả đời như kéo xệch bước chân
Ta không vững từ đầu đời trượt ngã
Đường về kia cứ hun hút xa dần
Tôi đứng dậy. Bạn giúp tôi đứng dậy
Tôi tìm dần những bước vững ngày xưa
Tôi biết tránh lối mòn tôi vấp phải
Biết chọn đường trước lối mới đong đưa
Tôi chán nản. Bạn mặc tôi chán nản
Tôi thả mình vào ngã bốn ngã năm
Có nhiều lúc tôi tìm đường quay lại
Xa quá rồi. Tôi đến ngã một trăm...
Cuộc đời là mê cung bạn ạ
Nhưng mỗi người đều biết một hướng đi
Mà có thể cho dù tôi không biết
Bạn sẽ dắt tôi khi bạn đến thầm thì
2000