← Tác phẩm
Thơ · Sáng tác: 27 tháng 1, 2013
THẤM THÍA
cứ một mùa xuân-xuân lại đến nắng hồng đào tơ mịn khắp lối đi cô gái ấy vô tình bên cửa sổ thấy tôi qua mà chẳng nói năng gì cứ một mùa xuân-tôi lại đến cô gái ngồi bên cửa sổ mãi thôi cô ấy đợi và vì tôi cũng đợi mùa xuân gần ta lại quá xa xôi? cứ một mùa xuân-tôi lại đến để chắc rằng cô ấy vẫn ngồi mong cô tàn nhẫn hay là tôi tàn nhẫn? cứ nhìn nhau mà vụn vỡ trong lòng nếu một mùa xuân tôi chẳng đến cô chẳng còn ngồi dưới bóng ngọc lan? tôi chẳng biết làm gì ngoài thấm thía trước mùa xuân từng giọt cứ dần tan? 2001
Xem thêm tác phẩm khác →