Thanh hớn hở kéo tay làm tôi bừng tỉnh. Chúng tôi chạy song song với đám đông ở
Thanh hớn hở kéo tay làm tôi bừng tỉnh. Chúng tôi chạy song song với đám đông ở vỉa hè bên kia. Chạy từ đuôi lên thân con rồng rắn để xem cái gì đang xảy ra ở cái đầu của nó.
Đám đông đang kéo lê một con người.
?oĐáng đời quân ăn cắp!? là câu tôi nghe rõ nhất, nó được phát âm từ các kiểu mồm và cộng hưởng như lời phán xét của một quyền lực khổng lồ man rợ.
Tôi cảm giác họ đang bày ra một đại tiệc và ngấu nghiến bằng sự thèm khát bấy lâu. Họ vừa ăn uống vừa nhảy múa. Một dạ tiệc của quỷ sứ.
Những đứa trẻ tiếp tục nhảy nhót quanh đám đông. Tôi ghê sợ khuôn mặt chúng. Tôi muốn nghiến nát chúng. Chúng đang phản bội khuôn mặt của đứa trẻ lủi thủi khoác trên vai một cái bao tải to như bà nó, khổ sở chứng kiến cuộc hành hình.
Tôi bị tràn ngập trong hình ảnh Jesus bê bết máu bị kéo lê trên nền đá sau một trận quật roi trong tiếng thét trộn phấn khích của đám đông và đau đớn của những người ngộ đạo.
Tôi bị dìm trong cảnh chính tôi đang bị đám đông kéo lê. Tôi sặc những ánh nhìn và âm thanh hả hê và tự hào vì biết căm thù tôi - hiện thân của cái xấu, cái ác. Khổ đau tột độ, tôi đạt đến khoái cảm tột cùng. Tôi mê đi trong tiếng reo hò cuồng loạn của đám đông. Họ không chú ý đến nhau nữa; không yêu thương nhau nữa; không so sánh, đố kị nhau nữa; không nghĩ cách hãm hại, lừa gạt nhau nữa... Họ không làm gì nữa cả. Họ chỉ còn đổ dồn tâm trí vào tôi. Tôi không còn gì để mất, để xấu hổ. Đám đông đang ngưỡng mộ tôi. Họ đang tàn sát Chúa của họ. Họ đang hủy diệt cái thiện của họ. Nhưng họ đã làm cho tôi không còn biết đau đớn nữa. Khi sự tàn sát ấy đâu còn có ý nghĩa gì; làm sao tôi còn có thể đau đớn trước điều mà bất cứ con người biết đớn đau nào đều đau đớn đó?
(còn)