Thanh không đòi hỏi điều gì tôi không thích cả. Chỉ là những lời đề nghị. Được t
Thanh không đòi hỏi điều gì tôi không thích cả. Chỉ là những lời đề nghị. Được thì vui. Không được thì thôi. Tôi tìm thấy Thanh trong một nhóm sinh viên nhỏ giữa những sinh viên hờ hững với các vụ kiện trước mỗi bước chân của chú nhóc Việt Nam ra trường đời quốc tế. Thanh thắc mắc về sự bất công của luật lệ, Thanh lọ mọ trên net, Thanh loay hoay với chữ nghĩa của các luật sư, Thanh xót xa cho nông dân, Thanh phẫn nộ trước những phán quyết, Thanh tra vấn đến cùng. Tôi tìm thấy Thanh vì Thanh cũng yêu tự do. Thanh khác các cô cậu kia dù Thanh cũng vẫn đang bám vào một chùm bóng bay hồng. Và sự tận cùng của Thanh, lúc này, chỉ là những giọt nước mắt của sự rơi khi chạm phải gai trời. Các cô cậu sinh viên còn lại của tôi vẫn đang bay. I know, Thanh, đó là vết thương văn hóa của em. Chúng ta đều mang những mầm vết thương nhẹ nhàng từ khi mới sinh ra và dần nảy nở xum xuê khi ta biết tiếng người.
*
What is a market economy?
Free and on your own
in a lawful law
Thanh, someday, you will understand.
*
(còn)