Ăn xin phải đi mãi
Dừng lại ai còn cho
Người ta thà nuôi bò
Còn hơn nuôi ăn hại
Càng gần càng vô lại
Nên phải đi thật xa
Tưởng tìm Phật thật ra
Là trốn người quen cũ
Không buông được đạo cụ
Ghì manh áo nồi cơm
Cha mẹ như đồ bỏ
Truyền thông vẫn thổi thơm