Thấy cũng khá không ít người có khúc mắc về cái tên topic này và các nội dung li
Thấy cũng khá không ít người có khúc mắc về cái tên topic này và các nội dung linh tinh beng của nó, tôi lại kể lể chút vậy...
Chả là hôm đó gõ xong bài ?oEm về trong mùa xa vắng?, gửi đi, bị máy yêu cầu đặt tên cho topic, thế là gõ bừa cái tên ?oMong mọi người góp ý cho? vào. Trước hoặc sau khi lập topic này thì thấy thica có tình trạng các tác giả (cả tôi) post mỗi bài thơ là lại làm một topic. Việc này khiến cho các bài viết liên tục bị trôi sang trang sau, mà tâm lí chung thì rất lười giở sang trang 2. Phần nào từ đó có thể suy ra và thực tế cũng là, mỗi topic thì chỉ lèo tèo nhiều lắm là vài chục người đọc rồi chết trong quên lãng luôn. Thế là vừa lười tạo topic mới, lại vừa cho rằng nên post bài tập trung, các bài về sau tôi post luôn vào topic này.
Vậy, cái tên topic này dường chỉ là vô thức đặt ra rồi từ đó nó mọc ra đủ thứ nhánh hầm bà lằng. Tôi cũng chả để ý đến nội dung của cái tên ấy lắm, chỉ coi nó như một dấu hiệu nhận biết để mỗi lần gửi bài đúng chỗ. Nói là muốn đổi tên topic cho hợp với nội dung bên trong thì lại mâu thuẫn với luận đề ?otôi chả để ý đến nội dung của cái tên ấy lắm?.
Bây giờ ngồi nghĩ chơi thấy đổi tên cũng có cái hay của nó. Độc giả tự nhiên thấy ?omong mọi người góp ý cho? biến mất, tưởng thằng tác giả nó dỗi hay nó viết nhăng cuội bị xoá topic rồi, bỗng thấy lù lù hiện lên một topic lạ hoắc có tên ?oHic, đặt tên là khó nhất? hay ?oChậc, nghĩ một cái tên mà cũng mệt thật? hay ?oThôi thì đặt bừa đi còn gõ tiếp cái khác?... Hì, cũng là một chiêu bài quảng cáo.
Bên cạnh việc làm lạ mắt một số người thì cũng có cái rắc rối của việc đổi tên. Một số bạn đọc phương xa, lâu lâu mới về chơi ?oMong mọi người góp ý cho?, đùng một cái, khi taxi đỗ xịch ở địa chỉ cũ, chỉ thấy một nền đất trống, cỏ cây xao xác, bite byte chạy loăng quăng như chuột, gián, thạch sùng... Cũng hụt hẫng ra phết, phải không ạ? Mỗi khi chuyển nhà là một mớ liên lạc bị rối, bị cắt đứt, bị lẫn lộn... Để cập nhật địa chỉ mới cũng khá là bòng bong và tốn của công. Nghĩ đến đã hãi, thôi thì lại lười coi như tiết kiệm cho ngân sách.
Thật ra thì sống là phải di chuyển, phải có thử thách, phải trải qua đổi thay. Thì ngoài đời có chuyển tư duy, chuyển giới tính, chuyển nhà, chuyển công việc, chuyển thành phố, chuyển đất nước, chuyển hành tinh đủ mệt bã người rồi đấy thôi. Nên trên mạng nhằng nhịt, sẩy chân cái là bị ăn thịt, đành tranh thủ thư thái thanh thản trong cái không chuyển.
Mùng 1 tháng 4 bịa ra ngần ấy lí do để không phải đổi tên đã được chưa ạ?
Còn nhớ mồng một tháng tư năm ngoái còn bắn nhau nhau đì đùng ở Iraq mà đến giờ vẫn chưa đâu vào đâu. Một năm trôi qua mà thế giới vẫn hành hạ nhau thế, chả biết làm gì cứ quanh quẩn bên cái cối xay này, thấy mình cũng bạc nhược.
====================================
Bạn Satori,
Bạn hiểu là bạn chưa hiểu hết được mình là phần nào bạn hiểu mình rồi. Về lý thuyết thì đọc thuộc lòng chừng 1 tỷ cuốn sách mỗi cuốn dày chừng 200 trang khổ A4 (không in thưa để câu bài) và được biên soạn bởi những giáo sư đa ngành (có bằng không mua hoặc xin), song le, tiếp xúc và để lại được ấn tượng tốt cho khoảng 3 triệu người ở mọi nơi trên thế giới, thì sẽ hiểu được mình trọn vẹn. So với công thức đó thì tôi chắc chỉ hiểu được khoảng (làm tròn lên thì được) 0,00000004% mình. Cá là bạn và nhiều người còn hiểu mình hơn cái tỷ lệ đó của tôi. Nói đi nói lại thì hiểu mình có lẽ chỉ là làm chủ, điều khiển được phần nào hành động của mình.
Còn muốn hiểu trọn mình thì là mong ước đời đời của con người rồi. ?oBiết mình biết người trăm trận trăm thắng? mà. Ai mà chả hiếu thắng. Hoặc hiếu thắng theo kiểu muốn cái thiện thắng cái ác. Cái này phải chiến liên tục bằng trí tuệ chứ để tự nhiên thì cái thiện không chột cũng què khi bị cái ác lợi dụng.
Nói lòng vòng như vậy rốt cục cũng để dừng ở một cái kết luận nhàm tai: Để hiểu mình thì phải chăm vận động chân tay và vận động trí óc.
Độ này tôi lười vận động chân tay nên thấy người trì trệ và thế giới trở nên siêu hình lắm. Quá thiên về vận động trí óc thì đâu đã biết đường nào mà lần lối đi, lại càng thấy mịt mờ, rơi vào siêu hình thêm tợn. Thế nên vận động chân tay thực sự cần để điều khiển tốt hơn thân xác mình, cho nó hoà quyện với thiên nhiên và con người.
Bạn cho rằng mình đứng lên ngồi xuống, cử động các ngón tay theo ý muốn là điều khiển được cơ thể mình rồi ư? Còn lâu nhá! Ít ra phải xoay xở như múa kiểu Zidane ấy. Dám cá là trong quá trình lột xác và hoá **** bền bỉ, Zizou cảm nhận được sự thăng hoa về nghệ thuật bóng đá trong mình và hạnh phúc về điều đó. Nên tự khai phá mình là hạnh phúc của mỗi người. Được ma sát mát xa như thế sẽ bớt thấy siêu hình trong đời sống thường nhật- cái trạng thái dễ là do không cân bằng giữa thân xác và linh hồn. Bởi thân xác cũng là một phần không nhỏ của mình, nhiều khi mình cảm thấy thân xác không phải của mình hay mình điều khiển nó một cách khó khăn thì nghĩa là trung khu điều khiển (tức bộ óc, tâm hồn) đang có trục trặc. Mà đã trục trặc thế thì càng lười vận động, càng miên man, càng tìm đến những thứ thuốc giảm đau ngoài thể dục thể thao. Mấy bố bụng bia hay tiêm chích là rơi vào tình trạng này. Các công chức chăm chỉ mài đũng quần lười chạy bộ cũng đến 99% mắc bệnh hay quên hoặc thoái hoá cột sống.
Hồi trước ngông nghênh chủ quan chứ bây giờ thân tàn ma dại tôi thấy sức khoẻ quan trọng lắm, và thèm sức khoẻ lắm. Không thì cứ siêu hình hãi lắm. Mà nguy hiểm nhất là siêu hình khi đâu có biết siêu hình là cái gì? Biết là bây giờ chịu khó ra chợ mua rau mua thịt, mặc cả, rồi về nhà tự cười vì bị cân điêu là giảm thiểu cái cảm giác siêu hình ngay, nhưng lười nên vẫn cứ siêu hình mãi. Nhưng cũng chả nên phủ nhận hết vai trò của anh siêu văn hình, trong nghệ thuật, nó cũng làm mỹ cảm của người ta mở mang hơn thì phải. Căn bản các bà nội trợ cũng cần biết tí chút siêu hình để khỏi bị mấy ông siêu hình loè. Cứ ngồi khểnh bắt chước nói vài câu kiểu ?osờ vào nhân tình thế thái thấy buốt tay muốn nhào vô nắng nôi hư vô đại cục? mà làm như đã lao động trí óc hàng chục lần hơn việc lam lũ của các bà rồi. Các bả không biết siêu hình, dễ cứ tin sái cổ mấy ổng có tài làm chuyện quốc gia đại sự, mình là hậu cần thì phục tùng thấm tháp gì. Để bớt bị lừa các bà nội trợ (chưa đánh chồng bao giờ và không muốn đánh mà chỉ muốn tranh luận ra ngô ra khoai) nên đọc thơ away.
Bạn thấy chưa, lười luyện tập thể dục thể thao là hay lảm nhảm như tôi lắm. Đọc bài này là đủ biết người viết bị loạn thế nào.
Thế kỷ 21 này không chỉ là thế kỷ của vấn nạn khủng bố, mà còn của cả vấn nạn sức khoẻ nữa. Chả cần là giáo sư tiến sỹ gì thì cũng thấy trẻ em Trung Quốc và rất nhiều con nhà giàu các nước khác thường là con một nên được chăm béo phì cả lượt, linh hồn thì hom hem do nuông chiều không khoa học. Nhìn ngay vào thực tế Việt Nam có thể thấy vô số game, tụ điểm chơi bời mờ mịt, giáo trình học tập nặng nề, công việc bề bộn chạy đi chạy lại mà chả ra đâu vào đâu... lấn át hết cả thời gian thể dục thể thao của cả người lớn và trẻ em.
Thế hệ trẻ đang sắp là một đợt thay máu của nhân loại mà yếu ớt vì lắm vi trùng thế thì tương lai loài người dặt dẹo cũng là chuyện hiển nhiên. Bên cạnh nguy cơ khủng bố, gọi thêm thế kỷ 21 này có nguy cơ là thế kỷ của bệnh dịch cũng không ngoa. Mà không chỉ nguy cơ khủng bố, không chỉ nguy cơ bệnh dịch, còn biết bao nguy cơ tư tưởng nhiễu loạn, tôn sùng chủ nghĩa cá nhân, xu thế bệnh hoạn...
Tôn sùng chủ nghĩa cá nhân theo kiểu sống chơi bời buông tuồng bất chấp sự cần thiết tiếp thu kinh nghiệm từ tha nhân sẽ làm thân xác con người tàn tạ vì thế linh hồn cũng chết yểu theo. Tôn sùng chủ nghĩa tập thể qui đồng mọi thứ khác mình đều là chủ nghĩa cá nhân xấu xa thì cái tâm hồn hằn học và ấu trĩ cũng dễ chết yểu, nên cũng chả duy trì được tốt cái thân xác.
Hic, thật khó lựa chọn, dung hoà cũng như khó thoát khỏi trạng thái phi lí nếu cứ bị những cái tên ?ocá nhân?, ?otập thể?, ?ocái tôi?, ?ocái ta?... lừa. Thế kỷ 21 có thể gọi là thế kỷ của mầm loạn. Quá nhiều hiểm hoạ.
Nói thế để bi quan tí, bây giờ đến phần lạc quan cho xôm tụ: Nhưng mới là ?omầm loạn? nên nếu xác định sớm con người có thể kiểm soát được ít nhiều. Để kiểm soát được thì phải có sức khoẻ thân xác cũng như sự lành mạnh tâm hồn. Vậy nên sẽ cần có cách mạng thể dục thể thao, cách mạng giáo dục, cách mạng kinh tế, cách mạng dân chủ, cách mạng vệ sinh. Mà trước hết cần có cách mạng nhận thức. Chà, thế kỷ 21 có quá nhiều tên, vừa là thế kỷ của khủng bố, bệch dịch, thiên tai, hiểm hoạ môi trường... vừa là thế kỷ của cách mạng, đột phá về đạo đức.
Vậy nên có thể trang trọng hùng hồn hô khẩu hiệu: Phải biết giữ sức khoẻ và tập luyện thể thao trong mọi ngành nghề. Vì tương lai con em chúng ta và thực tại của chính chúng ta.
Hy vọng sau bài này để tránh bị nhăng nhít như tôi, bạn chịu khó chạy bộ tập thể dục buổi sáng (nếu chưa). Có khi chỉ một hành động chăm chỉ tập luyện của một cô gái làm cả phố bắt chước rồi lan sang các phố khác rồi nhân rộng ra toàn cầu và cả những hành tinh xa xôi. Bạn xem phim Pay it forward chưa, đơn giản như vậy thôi. Thấy tận mắt nhiều người tập luyện thì những đứa trì trệ như tôi mới bị áp lực. Chứ bảo tự mình phấn đấu với cái đầu siêu hình coi mọi lí lẽ đều vô nghĩa như vầy và xung quanh cũng chả ai sống ít siêu hình hơn thì chả khác nào nước đổ lá khoai, vẫn cứ ngủ nướng suốt ngày như thể đó mới là chân lí tối cao.
Hôm nay 1-4 nên nói thế nào chắc cũng không bị chê là hoang tưởng, dạy đời hay ********* hay gì gì đó.
Cảm ơn bạn đã trao đổi . Tôi tâm sự như vậy có hợp khẩu vị với bạn không? Tôi là chúa bị phụ nữ khinh vì thấy phụ nữ là xun xoe, đã xun xoe rồi lại còn không biết nói chuyện chân chính.
============================================
Bên lề:
Mới được chị họ thân mến cho một ?oBài nói của GS. Tề Quốc Lực tại Trung Quốc?: Bí quyết sống lâu sống khoẻ.
Bài nói khá lôi cuốn và hài hước nhưng lười nên chưa đọc hết. May mà cuối bài có đoạn ai đó đã Tóm lược như vầy, gõ lên để mọi người chịu khó lưu lại rồi giữ sức khoẻ ngay từ bây giờ trên chính kinh nghiệm xương máu tuổi trẻ lười rèn luyện nên sớm hư hỏng của away:
TÓM LƯỢC:
1. ĂN UỐNG CÂN BẰNG
Uống 6 loại đồ uống bảo vệ sức khoẻ: trà xanh, rượu vang đỏ, sữa đậu nành, sữa chua, canh xương, canh nấm.
Ăn ngũ cốc: ngô, kiều mạch, khoai, kê, đậu nành.
Rau: cà rốt, bí đỏ, khổ qua (?), cà chua, tỏi, nấm mèo (mộc nhĩ đen), đậu phộng đã bỏ vỏ, lua (?), rong biển (1 gram rong biển tương đương 1000 gram tổng hợp các loại rau)
Ăn thức ăn động vật: Tôm > (tốt hơn) Cá > Gà > Dê > Heo, Bò.
Động vật càng nhỏ, protein càng tốt.
2. VẬN ĐỘNG CÓ ÔXY
Nhất thiết đừng tập luyện sáng (quá) sớm
Nếu đêm hôm trước ngủ không tốt thì hôm sau nên ngủ trưa
Nên dùng thì giờ từ 12 giờ đêm đến 3 giờ sáng cho giấc ngủ sâu
3. TRẠNG THÁI TÂM LÝ
Đừng có tức: Tiểu nhân bất tắc loạn đại mưu.
Một nụ cười trẻ ra mười tuổi.
Miệng hay cười, người hay khoẻ
Thông tắt bất thống (Thông thì không đau)
Bất thông tắc thống (Không thông thì đau)
Vào google tìm được cả bài nói đây rồi, mọi người bỏ cái gì thì bỏ chứ đừng bỏ qua cái này, chịu khó làm ơn đọc cho hết :
...ngày mai sẽ nở hay tàn-nghe đi em tiếng bầy đàn xôn xao...
Bài gốc đăng tại: ttvnol.com ↗