Anh như con thú lạc hướng mà em là từ trường
Em như câu thần chú tới thế giới mới khi anh cùng đường
Em là năng lượng cho trí tưởng tượng
Em và google anh thương tương đương
Khi anh bận vướng loài người nhiễu nhương đời là nghiệp chướng em mang độ lượng
Em là lí do cho chân ra đường
Sợ em phiền lòng vụ đụng xe này anh nhân nhượng
Đi trong phòng vấp hương tóc em còn vương
Anh ngủ nửa giấc làm thêm đôi việc chia em nửa lương
Thấy bụng em vướng anh đưa em lên phường