thế giới này không đáng để bi quan
khi có người vẫn cho rằng nó đáng
bởi khi tranh luận nàng không đưa tay vào háng
và ném gì gì đó giữa mặt tôi
nàng chỉ dùng lí lẽ của nàng thôi
rằng:
người chết uổng oan nhiều vô kể
những người hờ hững nhiều hơn thế
còn những người dũng cảm lại ngu si
thì đấu tranh còn có nghĩa lí gì
“nhiệt tình cộng ngu dốt bằng phá hoại”
trong khi phải thông minh phải quái
phải biết nhiều để gắn kết tha nhân
tôi thoáng đần và thoáng phân vân
khi chả hiểu tha nhân là gì cả
định thắc mắc nhưng sợ nàng cười phá:
thảo nào đòi làm một kẻ lạc quan
nghĩ thế nào tôi lại sợ nàng oan
đành ấp úng sẵn sàng chờ mai mỉa
nhưng nàng lại làm tôi khiếp vía:
tha nhân là anh chứ còn ai
là những người đúng với lại sai
người tôi biết và người tôi không biết
đã hoặc chưa bị cuộc đời tiêu diệt
những con người không phải là ta
lời nàng quen nhưng cũng thật là
xa lạ với những gì tôi vẫn biết
nên tôi thầm rủa nàng chết tiệt
chẳng thà nàng dí háng ném mặt tôi
thì coi như tôi đã thắng rồi
đây nàng biết bao điều tôi không biết
đây nàng hiểu bao điều tôi không hiểu
và ngôn từ nàng quá đỗi hay ho
cuộc chiến này tưởng sẽ cam go
ngờ đâu ả chẳng cần vũ khí
chẳng uốn éo để đầu ta mụ mị
chẳng nhân danh để bạt vía hồn non
nàng không chỉ thẳng thắn mà còn
như thế đấy
làm sao tôi không hãi
thôi đành thua
biết lấy gì đổ tại
à thì ra thời đại nó như vầy
sản sinh ra tôi một con cầy
và dạy nó ngộ nhận là sư tử
cho đến khi đứng trước loài hổ dữ
nó rùng mình và bỗng vỡ ngông nghênh
xung quanh tôi thế giới bồng bềnh
không phải cái bồng bềnh êm của sóng
cái bồng bềnh đặt sệt trong thép lỏng
muốn hòa vào không nổi rút không ra
và trong tôi lóe sáng một chữ
à
đây chân lí: đời bi quan là đúng
thêm một lần nữa tôi ấp úng:
em đúng rồi tôi thấy quá bi quan
tôi chờ ở nàng những nét hân hoan
kẻ chiến thắng thì ai mà chả thế
ơ
tại sao đôi mắt nàng rớm lệ
nụ cười buồn xao xác giác quan tôi
nước mắt tràn xuống tận khóe môi:
không có lẽ đổi thay đơn giản thế
cái trở mặt của bao thế hệ
có bao giờ anh nghĩ: đẻ bi quan?
tại sao quanh em chỉ thấy toàn
những chết chóc ơ hờ và ngu dốt
những trung thực như anh nhưng dại dột
và một em như bỗng chẳng còn gì
em đã chờ anh bảo:
nghĩ khác đi
bên cạnh những bạo tàn và xuẩn ngốc
trên và dưới âm mưu và thuốc độc
cái duy trì cuộc sống chứa niềm tin
và nếu em chịu thiết tha nhìn
em sẽ thấy ở trong anh có nó
chỉ cần em bền lòng bóc vỏ
những chai lì bất hạnh đã bọc quanh
chỉ cần ngôn ngữ đến từ anh
để em thấy tư duy không quạnh quẽ
được cộng hưởng và tâm hồn dịu nhẹ
em chỉ cần như thế
thế mà sao...
cầm tay em tôi bảo: thôi nào
chẳng qua tại vì em không đọc kỹ
em cứ đọc lại từ đầu ý
sẽ thấy lòng tôi thiếu biết bao em...
04.09.04