Thế giới cứ sinh sôi
Mặc kệ anh lão hoá
Thêm nhiều điều mới quá
Càng học thấy càng ngu
Anh chẳng định đi tu
Để lụy vào chiếc áo
Anh chẳng mong đắc đạo
Ham muốn ấy là tham
Trời đất là trại giam
Thân thể mình cũng vậy
Những gì ta cảm thấy
Trói ta chẳng cần dây
Tù nhân của nơi đây
Ấy chính là kiếp sống
Điều này ai chẳng giống
Xuất phát điểm như nhau
Thôi chẳng khoe mình đau
Kẻo người ta lại sướng
Chăm chỉ làm, tưởng tượng
Rồi vui lòng ra đi