← Tác phẩm
Tùy bút · Sáng tác: 4 tháng 6, 2013
Thế thiên hành đạo, thay trời hành dân, kêu oan câu view
LẶNG IM THÌ CŨNG VỪA TÀN MÙA ĐÔNG tôi hỏi một không tám không chị ơi nỗi nhớ thì lông màu gì? chị tổng đài giọng nhu mì à nhiều màu lắm vặt đi vẫn nhiều hình như là bạn đang yêu? không, em chỉ hỏi những điều hồn nhiên hình như là bạn đang điên? vâng, điên thì mới phí tiền hỏi han ... xong xuôi hết bốn chín ngàn 16.02.04 * Bài này bị oan quá, Bao Đại Nhân T.T Kêu oan câu view phát. Định post lại đoạn kêu oan câu view lần trước nhưng câu view nhiều quá nên post trôi bố đâu mất rồi. Gõ lại vậy T.T Đành rằng độc giả có quyền tùy nghi tưởng tượng với đáp án chung của trí tưởng tượng là lông của Voldemort - kẻ mà ai cũng biết là ai đấy - nhưng uy lực bá đạo, nói ra mất mạng (disconnected với "thế giới hận thù và âu lo"), không cẩn thận còn không được gọi điện cảm ơn nhà mạng cho mất mạng đúng lúc mà còn nhặt được thêm mạng, 9 tháng sau muốn làm người tốt mà không biết trả cho ai. Đành rằng tác giả có thể ngẫu hứng bịa ra để trêu độc giả như: "lông" ở đây là lông hoạt hình Pixar du nhập vào nước ta thời mở cửa, hồi đó tác giả xem Monster Inc,. bị ấn tượng bởi nhiều con thú lắm lông. Nhưng hôm trước đọc lại thì hiểu ra không gian của toàn bài và lông ở đây là gì. Hóa ra bài này không tầm thường như mình vẫn nghĩ và vẫn tự hỏi tại sao nhiều người thích vầy, chắc phải có gì đó nữa chứ không chỉ vì cái câu liên quan đến Voldemort. Lông ở đây là lông cánh của con chim trái tim: nỗi nhớ * Không gian toàn bài khá giống đoạn Humboldt trong "Đo thế giới" bắt đầu rơi vào trạng thái mê sảng khi leo núi tuyết ("mùa đông"). Chị 1080 là nhân vật mà người đi trong tuyết tự tạo ra để trò chuyện. Nếu không tự tạo thì cuộc trò chuyện khó có thể ăn khớp như vậy. Vừa trò chuyện vừa chép lại thành truyện (kiểu mấy cái status ở đây, bà con đón đọc): "tôi hỏi một không tám không" Bắt đầu là câu hỏi chân tình về màu cánh chim đang bay lạc trong lồng ngực mình: "chị ơi nỗi nhớ thì lông màu gì?" Chị tổng đài thô bạo "vặt lông con mẹ cốc cho tao": "à nhiều màu lắm vặt đi vẫn nhiều" Tại sao thô bạo, xem hồi sau sẽ rõ. Chị tổng đài tiếp tục đặt câu hỏi thô bạo bằng giọng dịu dàng, đi thẳng vào vấn đề của kẻ đang đi trong cái lạnh: "hình như là bạn đang yêu?" Chống đỡ yếu ớt, lấy trạng thái mê sảng của mình để biện minh mình nói linh tinh thôi: "không, em chỉ hỏi những điều hồn nhiên" Chị tổng đài tăng cường độ tra khảo: "hình như là bạn đang điên?" Thì ra sự thô bạo ở đây là trong lúc kẻ đi lang thang trong tuyết tạo ra một nhân vật để trò chuyện, hắn cũng cài vào tính cách nhân vật một cái chuông báo thức. Mải mê tâm sự, xin tư vấn tình cảm quá thì sẽ sến dần về cuối đoạn như thế này: chìm sâu vào mộng trong tuyết lạnh. Sao không chìm sâu vào đó? Có thể vì nếu chìm vào, cánh chim nỗi nhớ (nostalgia) chưa nhìn rõ kia cũng chìm theo. Mà đang đo dở thế giới trong mình. Trả lời cho câu châm chọc đánh thức "hình như là bạn đang điên" là sự bực bội nhen lửa lên: "vâng, điên thì mới phí tiền hỏi han". Người đi trong tuyết thấy mình tỉnh dần mộng lại hơi phí rượu, nên tự nhủ, test phát thấy chị tổng đài cần mẫn làm chuông báo thức tốt rồi, quay lại spam nhạc phát. Dấu "..." là đắn đo cúp máy hay không và cuối cùng tiếp tục thành một cuộc chuyện trò dài tốn 49 ngàn theo thời giá 2004. Nói cố thêm tí nữa là bằng tiền mật thư bản mềm mới in lại. Lúc này, cái tên bài lại mở ra một mê cung mới: "xong xuôi hết 49 ngàn lặng im thì cũng vừa tàn mùa đông" Cái lặng im này là khi người đi trong tuyết gặp mùa xuân và dừng lại không độc thoại nữa hay cái lặng im của người gục xuống khi chị tổng đài cũng mải chuyện quên báo thức (hay bị người đi trong tuyết lừa để quên báo thức) hay báo thức không có tác dụng nữa trước cái lạnh của bên ngoài cái này là tùy độc giả, còn câu "tôi hỏi 1080" lại dụ người nào theo~vần~mà~đi đứng dậy bước tiếp như quảng cáo pin Energizer ngày xưa "bộ anh không biết mệt sao": ...xong xuôi hết 49 ngàn lặng im thì cũng vừa tàn mùa đông tôi hỏi 1080...
Xem thêm tác phẩm khác →