Khi chưa làm được bài thơ
Chưa yên tâm ngủ chưa mơ ngọt ngào
Bệnh này bác sỹ xin chào
Tránh xa ta kẻo lạc vào cõi thơ
Bền bỉ để làm gì cơ
Để không ngừng nghỉ để giờ đau lưng
Không còn tuổi trẻ đã từng
Đi gặp vũng nước ngập ngừng vòng qua
Đâu còn ngày tháng xa hoa
Tiêu vung sức khoẻ món quà trời ban
Chỉ còn mệt mỏi buông màn
Ta như con muỗi bay càn bên trong
Tâm hồn nhiều chỗ rêu phong
Xót thương cũng giảm sợ lòng thêm đau
Đi đường thường hay càu nhàu
Giao thông không có sắc màu thông minh
Con người tàn bạo vô tình
Đi không nhường nhịn tử hình lẫn nhau
Người nghèo cũng như người giàu
Đều chung một điểm làm đau mọi người