khung cửa bám bụi cho ta hỏi chút:
bây giờ loài người yêu hay ghét ta?
chắc có lẽ cũng như ta với loài người
không yêu và không ghét
loài người không còn đáng yêu như khi ta chưa biết về tội ác, chiến tranh, vị kỷ
không còn đáng ghét như khi ta chưa biết về những người không cam chịu chúng
ta chuyển sang yêu loài cỏ
cái giống hiền lành bao bọc nấm mồ con
và ta yêu em
người cho ta được sống với lẽ tự nhiên
người đánh thức trái tim ta giả vờ ngủ trong vô cảm
người sẵn sàng đem ám ảnh của mình chen vào phá đám
những trò xuẩn ngốc dụ dỗ ta buông xuôi
ta lại hỏi trang giấy bị viết chữ:
bây giờ người yêu ta nhiều hơn hay ít hơn người ghét ta?
chắc cũng tương tự như ta với loài người
yêu nhiều
ghét kẻ không biết thương yêu
và ta nhớ em
và cười lặng lẽ
và tim thoảng đau
và môi quạnh quẽ
và ta biết
ta đang nhìn đời bằng nỗi buồn xa vắng
và ta hiểu
ta sẽ ngắm nó thật thà hơn với niềm vui
khi có em
và khi ấy ta chỉ thường thắc mắc:
bây giờ, em còn yêu anh không?
thế thôi?
22.04.03
linh