← Tác phẩm
Tùy bút · Sáng tác: 22 tháng 8, 2013
Thích đá bóng
Tự thú (chữ súc vật, khi chúng ta tự nhận sai để sửa mình, chúng ta trở thành súc sinh thực sự biết chữ theo nghĩa đẹp nhất của chữ) Mình sống sai một quãng dài: `,1'- Phân tách chữ và đời, phân tách văn thơ với nghệ thuật khác`.1'-. Ký hiệu "`,1'-`.1'-" là (vườn phi tiêu ồ de bao quanh) ý chính 1 Mình sống với bọn nhỏ hàng xóm nhiều, cấp 1, cấp 2 cũng nhiều bạn. Tính rụt rè, ít nói, ít cởi mở như đa phần những đứa trẻ nhút nhát khác nhưng gặp bạn như cởi tấm lòng, nói chuyện, kẹo mút chơi bơi rất vui, dùng tiếng nói chia sẻ bao điều hay trong trí tưởng tượng, kể những câu chuyện bệnh hoạn đầu óc nghĩ ra mà thằng em Un Lucky Man bị thí nghiệm đầu tiên. Đó là kể cho nó seri "Chú bé đà điểu" cho nó cười và nghiện cười khi nghe chuyện đó để chăn tiền quà sáng. ("Hình như độ này mình đã tập viết đỡ ẩu và dễ hiểu hơn thì phải", giọng trong đầu nhân vật kể chuyện). Chuyện chú bé đà điểu là một cuộc phiêu lưu của chú bé tên là Đà Điểu, có lẽ vì tiếu đà điểu nghe rất khủng long nên đặt bừa chăng? Chú bé Đà Điểu bị lãng tai, kiểu nghe "Anh rất tốt nhưng em rất tiếc" thành "Anh rất dốt nhưng em rất điếc". Nghe tình cảm, bao dung hơn hẳn nhể, kiểu: Anh nói những câu rất ngu nhưng em đéo chấp, mũ ni che tai. Đến khi sang cấp 3, bạn học chỗ khác dần, dần ít nói vãi. Hóa ra là những đứa bạn ít ỏi như những không gian mở lòng mình dịch chuyển mẹ ra không gian khác rồi. Đệt, hóa ra bao năm sống trong không gian một mình mà lại tập trung cao độ khí sáng tạo thì tạo mẹ ra hành tinh ồ de roài. Nhưng hành tinh ồ de hồi đó tên là ồ nâu vì đang định de thì đạo mạo ngăn lại. Nhờ đạo mạo mà nói ít thành ra suy nghĩ chín chắn vãi. Chính ra mình nên tìm hiểu nhiều hơn thế giới đạo mạo, tập sống trong đó để hạn chế bệnh tăng động ồ de, cho đến khi đéo nhịn được nữa lại ồ de phát. Thế là bọn đạo mạo men in black kia phở thào ồ de, mình làm được gái cười roài. Sống trong thế giới tự kỷ đâm ra bắt đầu bị ảnh hưởng bởi các định kiến về đám đông rồi sinh ra định kiến mình sợ đám đông Cảnh trí mình vẽ ra trong tác phẩm cũng rất ít người, đám đông thi thoảng ngoi được vào cũng bị ngòi bút kỳ thị vãi đái. Xin lỗi đám đông. Nhưng đám đông nào cảm thấy ấm áp và đéo hả hê thì là đám đông được xin lỗi. Thực ra có thể nói "Xin lỗi tất cả" hay "Linh yêu các bạn, vote cho bài hát Mật thư của Thái Hoa Dâm Tặc Điền Bá Quang Linh, bạn của Hoàng Thọ Thái Hòa tức Hoàng Thọt Hái Hoa với mã số ồ ồ de tiếng chim ca tưng bừng" dễ dàng nhưng với mình hem khó tí nào mà mình lại thích khó, de. Nhưng mình cũng là đứa trẻ thích tàng hình vui chơi, nhảy múa trong một đám đông vui vẻ, nhảy múa mà hem sợ ánh nhìn của người khác. Chính vì vậy mà có hứng thú với trò Ninja. Các Ninja ngày xưa trông đạo mạo vãi đái nhưng chắc cũng nhiều thằng tranh thủ khả năng ẩn thân ỉa đái bậy, sưu tầm hoặc trộn xi líp phụ nữ thời chưa mặc si líp vãi chài. Có lẽ sẽ mở cafe Ninja mà các tầng như kiểu Sôngôku đi lên vườn thiền. Toriyama khủng vãi. Bọn tác giả truyện tranh toàn thánh tự kỷ vì sợ đám đông như mình. Truyện tranh như vầy hem thể là con sâu đục phá tâm hồn được vì chúng được làm ra bởi các vị thánh, những con người tách mình khỏi thế giới bon chen để bon chen trong thế giới tưởng tượng và kết nối với vũ trụ. Đa phần truyện tranh là sâu vậy nhưng đừng kỳ thị chủ đề hay hình thức của mọi thứ trên thế giới này. Hãy cảm nhận nó bằng tâm hồn phóng khoáng và thâm thể khỏe mạnh thì sẽ biết cái nào là quà tặng cuộc sống nhờ món quà đó phát ra tín~hiệu~phần~thưởng~đánh~vào~lòng~tham~hiểu~biết để dấn thân khám phá nó dù người khác có đặt tên là gì, Nam nhé (giọng chăn ong, cải lương dễ đọc). Tiếp đoạn lúc chưa lan man... Vì thiếu bạn, ít nói nên dần dần, một phần nhờ tỏ vẻ đạo mạo, mình dần chìm sâu vào thế giới viết, thi thoảng vẽ bên cạnh (Đá bóng cũng nhiều. Bia rượu sau đá bóng cũng nhiều. Chứng tỏ năng lượng dành cho những thế giới đó nhiều vãi đái). Càng ít nói thì nghệ thuật viết của mình càng vênh với bên ngoài do mình ít giải thích, trình bày. Trong khi chửi người ta đéo hiểu thì mình lại nghĩ mình hiểu bình thường mà sao người ta đéo hiểu, vì người ta lười đọc roài, hem được lười đọc, chửi thoai. Gần đây mới nhận ra hem phải, tại mình khiêm tốn quá, mình đéo đặt mình lên trên người khác nên hem nghĩ khả năng đọc hiểu của mình hơn người ta hàng trăm lần. Khi mình viết những thứ có độ tập trung cao độ thì khả năng ấy càng tăng khiến các ý của mình đan xen dày đặc và gây sốc phản vệ cho độc giả. Vậy mà mình còn không biết lắng nghe, điều chỉnh bản thân, viết cho dễ hiểu hơn. Giờ đang điều chỉnh nè. Mặc dù, mình viết theo cách đan cài như vậy vì ý nọ nối tiếp ý kia, phải bắt lại cho nhanh chứ hem phải đua đòi theo trào lưu viết khó hiểu. Nhưng độc giả cũng công nhận là mình xấu tính hem, mình viết trả giá bằng cả tuổi trẻ và cái cột sống mà trả cho mình ít tiền vãi nên đéo trả tiền mà bảo mày viết dễ hiểu hơn cho tao đọc đi nghe như cứt. Còn những người trả tiền thì họ lại đủ thông minh để đọc và đéo phàn nàn vì hiểu tác giả đã cố gắng thế nào. Bởi tách biệt giữa nghệ thuật và nghệ thuật sống mà mình nghĩ nói trong tác phẩm đủ rồi, nói ra dở hơn thì nói làm gì, tôn vinh tác phẩm. Nhưng hem nói để người ta hiểu hơn tác phẩm thì tác phẩm bán kiểu giề, kêu giề. Nói đoạn, tự vả vào mồm nhân cách bên cạnh. Rồi nhờ gái mà mình nói nhiều trở lại, nói nhiều hơn cả gái và mình hiểu ra bí quyết sống là: Tính thơ có ở khắp nơi, chỉ cần lòng mình thực sự muốn chạm vào cái đẹp, dù là cái đẹp khó chạm. Và chạm để hiểu, để biết hơn chứ không phải chạm để cưỡng đoạt. Có lẽ đó cũng là lí do mình nhát gái và phí bao nhiêu thời gian học gái khi hem chơi với chúng vì sợ cái chơi của mình chỉ là để thỏa mãn lòng dâm, như vậy là bất công với gái. Với lại sợ chúng đánh hay làm tổn thương hồn thơ mong manh nữa, tính nhút nhát mà. Nhờ việc ít nói hồi đó đã thành người đàn ông đạo mạo nhưng bản tính pede vì nếu là đàn ông thì phải sát gái chứ. Thật ra vấn đề chỉ là đoạn sắp tới: De, sắp đến giờ đi chơi roài, tóm tắt các phần tiếp theo. (Và cứ để đó, hem cần triển khai. Vì nếu phần tóm tắt nằm trong tác phẩm chứ hem phải tóm~tắt~tác~phẩm~và~làm~vỡ~cấu~trúc~của~nó thì ồ de thoai): `,2'- Mình rất rất rất thích đá bóng dù dám đá với người lạ rất muộn vì có những lúc, đó là nơi duy nhất mà con người cô đơn của mình còn sống được với đám đông một cách vui vẻ. Suy ra, ước mơ của mình là được đá bóng với gái và ôm gái cãi nhau về trận bóng đang xem. Đệt, thân trai cơ bắp mà mơ ước hèn mọn vãi đái, de. Như vậy, nếu mình coi tính thơ có ở khắp nơi và thực hành điều đó trong những điều mình yêu thích nhất như bóng đá, bơi và có những người bạn chơi cùng để mình cân bằng hơn với thế giới tự kỷ thì mình sẽ đá bóng và bơi mà có thể tập trung cao, phấn chấn như khi viết. Khi đó mình sẽ đá bóng với bơi giỏi vãi, đéo cần chạy theo gái nữa, gái nào muốn chạy theo mình thì chỉ còn cách là đá bóng và bơi giỏi để cạnh tranh với các anh em siêu nhân khác. :De.
Xem thêm tác phẩm khác →