Thích quên cách làm thơ
Để làm theo cách mới
"Cho tôi đi theo với..."
Anh bật nhạc Ngọt lên
Sau đó anh bắt đền
Ngọt làm anh sao nhãng
Cớm giao thông nó ngáng
Rồi nó bảo "Vào đây..."
Nó vẫn cho trình bầy
Nhưng nó không định hiểu
Dù trình bầy các kiểu
Nó vẫn chẳng cho đi
"Mải nghe Ngọt í gì
Nộp phạt rồi nghe Ngọt
Ad muốn nghe chim hót
Thì Ad cuốc bộ đi"
Cớm giao thông rầm rì
Nghe ngọt tai phết đấy
Ad gãi đầu không chấy
Rồi từ đó Bus nhanh
Bừa Rồi Thôi đã đành
Lại còn sơn Văn Miếu
Anh cũng đành bó chiếu
Cho chính phủ Việt Nam
Cứ giải ngân là ham
Rồi hạ hồi phân giải
Dân cứ kêu thoải mái
Sau khi bố bừa xong
Hồi nhỏ học thuộc lòng
Chắc toàn ăn điểm kém
Rồi sau này ra chém
Quên hết đúng và sai
Nếu chính phủ có tài
Anh đã yêu chính phủ
Nếu chính phủ có vú
Anh bóp chính phủ luôn
Chính phủ làm anh buồn
Cũng kệ cha chính phủ
Mệt mỏi, anh đi ngủ
Thì lại chiếc loa phường
Anh vẫn cứ kiên cường
Níu lấy chân giấc ngủ
Phải ngủ bù cho đủ
Gần 6 tiếng một ngày
Nhưng phường nó đâu hay
Giữa đêm đi dẹp quán
Bắc loa hô "Giải tán!"
Cho cả phố dậy nghe
Mấy người uống nước chè
Ngồi trên xe nhắc nhẹ
Thế là người ta té
Có loa, phải bắc loa
Anh sống những ngày qua
Vẫn cảm ơn chính phủ
Vì cho anh lãnh đủ
Sướng khổ của trần gian
Anh chờ sống an nhàn
Khi thủ đô thanh lịch
Dù chỉ là cái đích
Mơ hồ, cũng được thôi
Anh quyết định mãi rồi
Cứ kệ cha chính phủ
Anh là người chính chủ
Anh cứ sở hữu anh
Chính phủ dốt cũng đành
Cũng do nền giáo dục
Do phụ huynh những lúc
Không dậy dỗ được con
Rồi cứ đẻ sòn sòn
Nó lớn thành chính phủ
Từ người dân các chú
Thành chính phủ các anh
Mọi thứ đều trong lành
Trong mắt anh buổi sáng
Dù giao thông trai ngáng
Thì cũng đáng để đi
Trong những cuộc chia ly
Vì giao thông bết bát
Có khi nào em hát
Vì đã lỡ hẹn không
Em kiện Bộ giao thông
Vì làm tôi lỡ hẹn
Xin mời anh một chén
Rồi nồng độ phạt đi
Mình cùng uống chứ gì
Thì mình cùng bị phạt
Chứ các anh cũng nát
Như em, kém gì đâu
Bài thơ viết đã lâu
Mà vẫn chưa biết viết
Cũng chỉ vì thời tiết
Đẹp quá, thấy vậy, vui