Thẫn thờ đôi mắt ngẫn mờ
Đẫn đờ môi tắt vẫn chờ đợi ai
Tương lai của em còn dài
Buồn cho sướng nốt rồi mai đừng buồn
Đừng vì anh nước mắt tuôn
Anh đâu đáng giá để luôn nghĩ về
Nghĩ điều tích cực nghĩ đê
Nghĩ điều thích bực nghĩ chê mình rồi
Thiên nhiên mềm mại trên đồi
Bước đi có một mình thôi cũng lành
Tâm hồn em có mong manh
Cũng như tơ nhện hãy thành mạng lan