Thơ anh xưa nhuốm nỗi buồn
Giờ anh toàn bắt lòng luôn mỉm cười
Thơ như một bình hoa tươi
Chữ là những lá hoa người biết chăng
Thơ như là 1 dấu bằng
Tìm ra những lẽ thường hằng bằng câu
Thơ như là 1 cây cầu
Nối anh với bé dù đâu hiểu gì
Một trang giấy trắng í gì
Mọc lên những chữ rồi thì những câu
Những kiến trúc nào bền lâu
Ở trong đầu bạn hay mầu sẽ phai
Những bài thơ đường trải dài
Cho em đi đó não high chưa nào
Bước lên con chữ bước vào
Mê cung thật đáng tự hào văn chương
Những dòng chữ dẫn muôn đường
Như dòng nước tụ tập thường bò bê
Hươu nai hổ báo lề mề
Còn con cá sấu có nghề công an
Những dòng chữ đẹp vô vàn
Cỏ hoa cảnh vật nở tràn những trang
Bao quyển sách vẫn xếp hàng
Ở trên giá sách đợi phang vào đầu
Thơ anh xưa chứa nỗi sầu
Thân trai khoẻ mạnh trong đầu bị đau
Bao nhiêu lí tưởng càu nhàu
Vì không ai hiểu làu bàu hâm ghê
Thơ anh xưa anh đã thề
Sẽ cứu thế giới sẽ về với mây
Còn thơ anh bây giờ đây
Vẫn cứu thế giới vẫn mây cưỡi đều
Thơ em từ ngữ thật kêu
Kêu rằng thơ dở vãi lều bạn ơi
Tâm hồn không chạm tới trời
Thì làm sao đỉnh được lời viết ra
Thơ đến từ các triết gia
Còn bây giờ nó lại là của chung
Bông hoa này không được dùng
Các em chỉ ngắm chung chung thôi nè
Thơ đến từ những hội hè
Và thơ có cả rượu chè ở trong
Thơ đến từ những long đong
Mà yên bình cũng những dòng tuôn ra
Ồ em đang đọc thơ à
Em còn giao tiếp được ha em đần
Ồ em đang đọc thơ vần
Ồ em đang đọc đang dần tự do