Anh là một gã trai nghèo
Có chiếc xe đạp để đèo bài thơ
Xong rồi nghĩ vẩn nghĩ vơ
Trong khi cơ hội chẳng chờ đợi ai
Cô thì đã có tương lai
Nhưng đôi khi vẫn thở dài vì anh
Người ta bị hâm đã đành
Mà sao lại rất chân thành vô tư
Lí trí không thể nói ừ
Mà con tim thích bỏ xừ làm sao
Cấm mày động đến con tao
Bố cô đã nói khác nào giúp cô