← Tác phẩm
Tùy bút · Sáng tác: 18 tháng 4, 2006
Thôi, các mợ cho tôi xin Hay là tôi đi để lại nhà cho các mợ ở với nhau? Cãi nha
Thôi, các mợ cho tôi xin Hay là tôi đi để lại nhà cho các mợ ở với nhau? Cãi nhau yêu lắm . Nhưng không cãi nhau vớ vẩn còn yêu hơn . Các mợ cứ dậm chân tại chỗ thế, làm sao hiểu những game thay đổi của tôi . ============= Đã lâu rồi (trong tiểu thuyết đang viết) Đã lâu rồi, sau một thời gian chậm đến chóng mặt, sau một giấc mơ kỳ lạ và lâu lắm rồi mới mở rộng như thế, sau một vài cái lướt mắt qua cuốn sách thiền, sau một thời gian điều chỉnh dục tính của mình, C mới bất chợt tìm thấy cái nhu cầu cồn cào trong người bấy lâu (cái nhu cầu luôn đòi được xuất hiện nhưng C đã không biết cho nó xuất hiện bằng cách nào): nằm im và đẩy xa suy nghĩ trong đêm. C cảm giác chuyện này vẫn xảy ra vài lần trong mỗi năm. Nhưng sợi dây nối giữa lần này với cái lần C thủa bé đột ngột nằm tự hỏi ?ocó cái bên ngoài mình không hay chỉ có mình và những gì mình tưởng tượng ra? và chính mình có là một sự tưởng tượng nốt? và nếu vậy thì cái gì đứng đằng sau tưởng tượng?? tạo thành một chu kỳ dài, một vòng đời đáng nhớ trong những vòng đời của C. C muốn những suy nghĩ chạy, nhảy, va đập, mưa, bắn, nẩy, chảy... nhanh hơn nữa, sao cho thật rộn ràng và bừng nở. Có thể chúng vẫn diễn ra như vậy trong vô thức. Nhưng lần này, C muốn ý thức được chuỗi chuyển động ấy. Một hình ảnh phóng tác thô sơ quá trình này: cảnh số chạy trong những phim như The Matrix. C muốn vừa như một tác giả vừa như một khán giả tạo ra những chuyển động đan xen vừa xem màn trình diễn của chúng: Mỹ mà tấn công Iran thì trước tiên là người Mỹ hết chịu nổi sự lố bịch của những kẻ sống bằng tiền nộp thuế của mình và chịu hết nổi ngay cả sự bệnh hoạn của mình: luôn nhầm lẫn giữa sự rực rỡ của phim ảnh với chiến tranh ngoài đời - sự hủy diệt cơ hội tự do của hàng tỷ sinh linh và tạo ra những cơn khủng bố tự do của chính họ. Một nhát chọc cuối cùng vào cái tổ ong sắp vỡ... Cách chiết cành để chanh, cam và hoa hồng có thể cùng sống trên một cây... Mầu nâu tràn bức tranh, điểm trắng. Tuyết rơi trên tóc một cô gái hay hoa dâu da rụng đầy một góc vườn?... Để hiểu một cô nàng khó biết bao. Ta đã nói chuyện, đã email, đã cùng đi dạo, đã ******** sao ta vẫn thấy sự quá mù mờ giữa hai thế giới. Cùng chạy bộ; cùng rửa bát; cùng đi du lịch khắp nơi; cùng hòa vào một bản nhạc; cùng chơi một ván cờ; cùng bàn một chuyện làm ăn; cùng tham gia một dự án từ thiện; cùng chăm sóc, dậy và học những đứa trẻ... Còn bao thử thách để chạm hết được nhau mà cả hai còn bỏ ngỏ. Phải chăng, tình yêu là muốn cùng trải nghiệm những sự lấp đầy nhau đó và không ngừng biến ham muốn ấy thành hiện thực?... Đẩy người lớn vào một văn hóa sống mới: văn hóa tình yêu, văn hóa chạm... bằng cách trước tiên, đem lại cho họ nhận thức là có văn hóa đó; và hòa bình được tạo ra, tái sinh từ văn hóa đó. Khi họ cập nhật nó, họ sẽ kéo dài thời gian suy nghĩ trước khi bộc lộ sự phán xét một điều gì. Quyền lực, nhờ thế, trở nên có lí trong một lương tâm tự vấn sâu sắc... Làm sao sắp xếp thời gian để có thể thỉnh thoảng chơi một game online mà giới trẻ (và nhiều giới khác) đang ưa chuộng để tìm hiểu thế giới mà một lượng lớn tha nhân đang dấn thân vào. Khi ta chứng tỏ được ta cũng là một game thủ cao cấp, may ra mới có thể thuyết phục những bé hời hợt chịu khó dè chừng nàng tiên cá game. Linh hồn chúng ta sẽ bị đắm nếu không luôn nhận thức đó là trò chơi, không luôn giữ mình ở tâm thế người chơi chứ không phải kẻ bị chơi. Cuộc đời là một trò chơi. Nhưng trò đời phải thở, phải ăn, phải giải tỏa dục vọng. Chơi không cẩn thận sẽ thành giết nhau. Khi giết trở thành một trò chơi, đếch còn thời gian chơi bao trò đẹp và thú vị hơn nhiều... Những ý nghĩ như những hạt nước trong dòng chảy, như những dòng chảy trong một đại dương. Ta nhìn một dòng chảy, ta nhìn một đại dương, ta thấy sự đồng nhất mênh mông, sự chắp nối không tì vết của những biến động riêng biệt và thẳm sâu. C rùng mình trước quãng thời gian triền miên mệt mỏi, đau đớn và tuyệt vọng của mình. Để chạy trốn chúng, C bị biến thành trò chơi của những cuộc vui xa lạ, của rượu, của thuốc lá, của những giấc ngủ li bì... Ngay cả khi C còn giữ được mình trước sự cám dỗ của trác táng, C vẫn luôn cảm giác về sự ngày một đồi bại và vô nghĩa của mình. Vẫn còn những cử chỉ thiện, những hành động tử tế nhưng chúng hời hợt đi rất nhiều, chỉ còn như một thói quen. Một quãng thời gian dài, C ăn bám vào lòng tốt tích lũy từ thủa nhỏ của mình. Sự tái sản xuất chậm hơn mức tiêu xài. Những giọt nước trong tư duy C vẩn đục dần, ù lì dần. Và hệ quả của chúng là cái chết thối rữa của những dòng chảy, những đại dương. C kinh hoàng, lần này là bằng lý tính, nhận ra mình có nguy cơ sớm trở thành một cái ao tù thối hoắc song song quá trình ao tù hóa mình của loài người. Đã bao lần C định bật dậy dứt khoát nhưng C không tìm được một lí do đủ mạnh. Có lẽ, lần này, lí do ấy đã chín và nó rơi độp như một quả mít tua tủa xuống mặt C và C không còn cách nào khác là choàng tỉnh và nhảy ngay vào bàn viết ra một chiến dịch cưỡng lại và thay nước văn hóa ao tù của mình trong từng giờ của đời sống. Trước tiên là từng giờ. Vô thức là sức sống của C nhưng khi không bảo tồn ý thức, C chẳng còn gì để nuôi dưỡng con thú đói khát, ngây thơ và tội nghiệp ấy. 15 & 18.04.06 Xem thêm "Xe tập lái": http://www.ttvnol.com/thica/83586/trang-99.ttvn

Bài gốc đăng tại: ttvnol.com

Xem thêm tác phẩm khác →