Đôi khi anh không cho mình viết
Để tâm hồn bớt náo nhiệt
Như những hạt mầm ngủ trong tuyết
Có những vết thương của lao động cần được lành lại
Và có những vết thương cần cho sự lười biếng
Như cách cái cây nảy lộc từ cành gẫy
Nhiều lúc anh coi mình như một cái cây vậy
Với não là ký ức về những khu rừng
Mà thời gian không ngừng nghịch ngợm