Nếu ta bấm đồng hồ lùi một phút
Để làm chui lại bút một bài thơ
Ai đã dám nghĩ ra trò đếm ngược
Nơi thời gian không lùi bước bao giờ
Vừa lo sống vừa phải lo mình chết
Đang mải lo rơi tõm xuống tuổi già
Như cô gái mải mê giơ điện thoại
Bỗng rơi vào ma trận rồi nha
Thời giờ chán bởi ta liên tục đếm
Rồi nhận ra đếm mãi cũng hay mà
Mẹ dặn đếm để ta thêm bình tĩnh
Xin lỗi thằng béo bệu bắt nạt ta
Thằng bẹo bệu bị bố binh buổi sớm
Vì nó không lăn nổi khỏi khu giường
Xe bus chiếm hai phần như là cớm
Đến trường tìm thằng ăn ít rồi tương
Đời thằng béo cùng ta trôi vài khúc
Tới khi ta tìm thấy trại tâm thần
Còn thằng chế bị đày sang nước Úc
Chỉ vì không có chỗ để chân