Thôn Đoài đã quên thôn Đông
Một người giờ đã nhớ không một người
Trên môi đã rụng nụ cười
Chửi con đánh vợ đười ươi tính tình
Đa cấp thôn tính làng mình
Thằng chủ tịch xã bị khinh nhất làng
Nó coi chị em như hàng
Đoàn thanh tra xuống lại càng bia ôm
Không chịu nổi bọn lôm côm
Nhiều người đi chẳng hẹn hôm trở về
Loanh quanh đa cấp lô đề
Lương tâm ít ỏi nghiệp nghề cũng không
Trộm chó chạy mòn cánh đồng
Vườn nhà ai cũng đấu thông điện rồi
Cá kích hết nước nhạt trôi
Tối về phóng lợn bổ đôi sân đình