← Tác phẩm
Tùy bút · Sáng tác: 23 tháng 11, 2017
Thư gửi Khi bạn cô đơn, khi thế giới của bạn nhỏ bé Bạn hay lo lắng cho người khác, không hiểu họ đang làm gì Họ chỉ đang tập trung làm việc của họ Còn bạn nghĩ họ đang lạc lối Khi bạn mong manh, khi bóng tối êm ấm cũng đủ gây nỗi sợ hãi Bạn nghĩ về những kịch bản xấu với thế giới May, trái đất không xoay như bạn muốn Nên bạn còn sống sót Trong da và ngoài da, trong nhà và ngoài đường, trong hộp và ngoài hộp, trong và ngoài - giữa không gian này và không gian kia ngăn cách bởi những bức tường. Tự nhiên cô đặc tới mức thinh không, chỉ những vụ nổ nhỏ li ti hình thành các vũ trụ nơi mọi thứ bắt đầu chuyển động. Viên sỏi được ném xuống ao. Thời gian loang của ao là tuổi thọ mỗi vũ trụ. Trong chớp mắt của Tự nhiên, Vũ trụ chứa chúng ta hình thành và tàn lụi. Không gian thoáng chút rồi tự động bít lại. Mặt ao yên tĩnh. Ngay nỗi cô đơn cũng bị bóp nghẹt, không có đất sống. Đừng quên, mỗi lần em lấy được chút Ôxy vào phổi đã là kỳ tích. Di chuyển được một bước, đó đã là hạnh phúc. Trượt qua lỗ sâu, sang Vũ trụ kia, trước khi Vũ trụ này đặc lại và tan biến, bánh xe nhích từng bước trên con đường đầy còi và mưa, chúng ta chỉ cố gắng di chuyển tới những không gian còn trống, trước khi bị nuốt trộng bởi lực hút của biết bao những thứ gì đó. Bản năng của chúng ta trung thành với mục tiêu này dù có thể suy nghĩ của ta không trung thành với nó. Chúng ta tìm đến một chỗ trống để yên nghỉ, dù quỹ đạo ban đầu luôn bị thay đổi bởi va chạm với các vật thể cũng đang mải di chuyển. Bất lực trước sự phức tạp của cuộc đời, chúng ta ngồi ném sỏi xuống ao.
Xem thêm tác phẩm khác →