← Tác phẩm
Thơ · Sáng tác: 4 tháng 3, 2007
THỬ XOAY HIỆN THỰCCHO VỪA CƠN MƠbảy bài lục bát
Tựa: Hôm qua, nhân dịp cuối tuần có phiếu bé ngoan, bé được dắt ra Văn Miếu chơi. Tình cờ bé gặp hội thơ, thấy mấy cái poster giới thiệu các tác giả được tạo hình và trưng bày có vẻ "hậu hiện đại" ngộ nghĩnh kiểu Châu Tinh Trì, nhất là các bạn thơ Trần Dần, (đặc biệt là) Thanh Tâm Tuyền... đã được dành tặng những vị trí và ngôn từ trân trọng trước đám đông trong một ngày không ít tính chính chị chính em, bé thấy lòng vui lạ... KHÔNG SAO sáng ra xe máy hết xăng còn gôn đội bạn đang căng lưới chờ ngủ dậy muộn vì làm thơ trạm xăng xa lắc xa lơ mới sầu cuối cùng quyết định cực ngầu chạy ra sân bóng lần đầu trong năm coi mình như chiếc dao găm ai phi vun vút đến thăm đích nào xin lỗi đến muộn đéo sao không mày vẫn thắng biết bao trận rồi LUẬN hai phe bình luận chiến tranh như hai xe tháo hết phanh ra rồi một phe bảo: sớm xảy thôi phe kia: đàm phán còn ngồi chán chê hai xe đua thật gớm ghê thưa người hóng hớt bạn về phe ai về phe mặt đỏ tía tai hay phe giơ nắm đấm hai lần liền em về phe có thiên nhiên nơi từng nguyên thủ tập thiền gột tanh THỬ XOAY HIỆN THỰC CHO VỪA CƠN MƠ cô em ngủ giống ôm hoa này đôi mi khép đang qua xứ nào vừa nằm vừa đi dạt dào thời gian như lũ cào cào bay lên anh có lỗi anh xin đền xoay không gian để làm nền em đi LÀM ANH CỨ PHẢI sao người gian ác như anh lại không thể sống lưu manh với nàng y như con thú ngang tàng đến đêm vẫn tự dịu dàng dưới trăng trời ơi em vẫn trẻ măng mà sao đời lắm nhọn răng vậy nè làm anh cứ phải gầm ghè làm em cứ phải rụt rè yêu anh 1,5 NGUYÊN em nằm hòa với không gian nhạc tuôn ra dưới cung đàn nhất nguyên riêng tôi là kẻ tật nguyền còn ham viết khiến nhị nguyên hiện hình THƠ THIẾU NHẠC MỚI ĐAU cho anh vẽ em bằng thơ hình hài căng nhựa nguyên sơ đang khò ước gì em ngáy đủ to để anh đỡ phải hát vo thế này CHẢ AI KHIÊM TỐN chả ai khiêm tốn như anh cái đồ đã biết vị tanh của đời ai cũng thèm lên niết bàn chơi mà đâu phải ai cũng dám thả rơi tị hiềm tị hiềm nó như cái liềm gặt đi xanh mạ trong niềm hân hoan tưởng là bớt mối lo toan ngờ đâu phá hủy giác quan của trời chăm một ruộng lúa vàng là tạo ra những sân chơi ăn cơm thơm hạt là xơi niết bàn luật chơi rõ ràng như vầy mà vẫn có người thích ăn gian khiến người khiêm tốn bất an đến nỗi phải nói rọt rành 04.03.07 nguyễn thế hoàng linh © 2007 gio-o

Bài gốc đăng tại: gio-o.com

Xem thêm tác phẩm khác →