tặng G,
hôm nay, mẹ dẫn đi bốc thuốc
kém ăn, biếng ngủ, đau đầu...
có lẽ chỉ mình em hiểu
anh đâu có cần thuốc đâu...
người ta bảo đừng viết nữa
nghỉ ngơi, điều độ, đi chơi...
muốn lắm, muốn tung tẩy lắm
nhưng chơi với ai ở đời?
người ta viết thì đau đớn
nặn ra từng chữ từng từ
anh viết để quên đau đớn
tuôn trào trầm uất dôi dư
họ bảo ngừng đi nỗi viết
khác nào tích tụ ung thư...
một lần nói ra cho bõ:
mình còn lệ thuộc vào tiền
15 nghìn một thang thuốc
chữa nhanh nhanh kẻo sắp điên...
có điều này em không hiểu
anh còn đau đớn bởi vì
một thằng đàn ông bất khuất
không tiền, phải mẹ dẫn đi...
22.12.02