← Tác phẩm
Thơ · Sáng tác: 1 tháng 8, 2013
Tiếng Mẹ
Czeslaw Milosz Hỡi tiếng Mẹ ngàn đời ta hằng phụng dưỡng Nhớ đêm xưa ta thường sành soạn trước ngươi những bình cầu nhỏ muôn sắc để ngươi lấp lánh cành phong, chim sẻ, và dế mèn ap ủ ta trong trí nhớ Trải qua bao năm tháng ngươi đã là quê hương ta kẻ thiếu thốn muôn điều Ta đã tin ngưoi như chim xanh đưa dẫn ta đến những người lành những kẻ hiếm hoi, năm, mươi, hai mươi, hay chưa sanh ra đời Nhưng giờ đây ta phải thú nhận nỗi nghi ngờ rằng có những phút giây dường như ta đã hoang phí đời mình cho giọng ngươi hèn hạ giọng vô lý, giọng ghen ghét lẫn nhau hơn cả chúng ghen ghét những quốc gia khác giọng là giọng loan tin giọng là giọng ngù ngờ ốm đau trong nỗi thơ ngây của chúng Nhưng không có ngươi ta là ai ? Một gã trí thức nơi xứ lạ một kẻ thành danh, không niềm sợ hãi, không biết xấu hổ. Vâng nếu không có ngươi ta là ai? Một triết nhân ư như tất cả mọi người khác. Ta biết có điều này đã dạy cho ta hiểu là danh dự của cá nhân bị tước đoạt và may mắn thì như thảm đỏ trải dài trước mặt tên tội đồ trong một vở kịch đạo đức trong khi trên màn nhung lấp lánh chiếu những hình nhân và thần linh bị tra tấn Hỡi tiếng Mẹ ngàn đời ta hằng phụng dưỡng. Có lẽ cuối cùng rồi chính ta kẻ phải gượng sức nâng niu ngươi. Nên ta sẽ tiếp tục sành soạn trước ngươi những bình cầu nhỏ muôn sắc long lanh và tinh khiết, nếu được, bởi điều cần thiết trong nỗi bất hạnh là đôi chút trật tự và đẹp Lê Thị Huệ phỏng dịch từ My Faithful Mother Tongue
Xem thêm tác phẩm khác →