một tiếng chim trời kêu chạng vạng
đôi cánh mềm che mất ánh hoàng hôn
và bóng đêm bao phủ cả tâm hồn
giữ nỗi nhớ không thể nào chạy trốn
những mảng lạnh rơi
một... hai... ba... bốn...
sao cứ nhằm tim ta mà rơi?
hay người ấy gửi từ tim người ấy
như bảo ta người ấy đã quên rồi
này nỗi nhớ ta thả mi đi đấy
bóng đêm kia mi mò mẫm mà ra
đi đi chứ! ơ kìa! sao đứng mãi?
hay là vì mi đã... yêu ta?
2000
...em có thấy trái tim đời không
mong manh như hoa giữa cơn giông...