Tình cờ biết thế nào là thinh lặng
Khi trải qua một chặng đường xa
Một chặng đường trải nhẹ từ nhà
Tới mặt đất mà ta yên nghỉ
Một chặng đường rải theo sợi chỉ
Kéo dài ra từ cuộn len lăn
Một cuộn len mà bà Định Mệnh
Gói đời ta trong một nhúm nhọc nhằn
Rồi chẳng hiểu vì sao bà Định Mệnh
Gói đời ta thêm một chút bình minh
Có bóng tối buổi chiều đang rủ xuống
Để đổi thay sắc độ của khuôn hình
Rồi chiều xuống trải dài thêm biển rộng
Bởi ánh nhìn đã loãng cả thinh không
Một buổi chiều vì mơ mà tỉnh mộng
Bởi nỗi buồn đạt tới được mênh mông
Rồi chiều xuống dạy ta bài thinh lặng
Đâu có gì ghê gớm để thanh minh
Một buổi chiều ta cảm ơn Định Mệnh
Gói đời ta trong một chuỗi lập trình