Tôi đã chỉ từng có lí tưởng nhưng không có niềm tin, không có con đường:
Ðời tôi là một ngọn đèn
Soi vào chỉ thấy đêm đen
Tôi cần một người đốt cháy nó
Toé bừng sáng cả đêm đen
Tôi chẳng cần những lời khen
Dù đôi lúc cũng là lời thành thật
Tặng tôi một đôi bít tất
Chắc rằng sẽ thích hợp hơn
Mấy ai biết được tôi cô đơn
Mấy ai biết được tôi thèm khóc
Mấy ai biết được tôi hằn học
Ai biết rằng tôi ích kỷ nhỏ nhen
Ðời tôi là một cuộn len
Con mèo vờn rối bung rối bít
Ai gỡ nổi? Có lẽ là chiếc kéo
Cắt phứt đi chẳng phải ỉ eo
Tôi chẳng cần ai phải dõi theo
Mình tôi biết tôi còn hay mất
Ðời tôi là một người trên trái đất
Sống cho mình không nổi thì tôi sống cho cả nhân gian
1999
trích từ http://ttvnol.com/forum/t_157656/3a?0.3947214
...có khi yêu đến xế chiều
cúi đầu nhận tội mình yêu chính mình...