Tôi bỗng nhớ Tây Ban Nha
Berlin Park vẫn chạy ra hàng ngày
Mahou uống mãi không say
Olive jamón thơm tay mình cầm
Những màu xanh những tông trầm
Những tàu điện nổi và ngầm bình yên
Những con người không khoe tiền
Nhưng sân bóng chứa mọi miền quốc gia
Nhớ vườn trước mỗi ngôi nhà
Không ồn ào tránh phiền hà xung quanh
Được vui làm kẻ vô danh
Không ai kỳ thị không hành một ai