tôi buồn qua mắt của em
một chiều trái đất không thèm non xanh
tôi run theo lá treo cành
trong cơn gió vác mùi tanh máu người
tôi rơi theo một nụ cười
giữa cơn hấp hối chiếc tươi ngực đời
tôi bay từ một làn hơi
mùa xuân vừa trút sau lời trối trăng
mùa xuân cô ấy nói rằng
sao anh không thử sống bằng tim anh
trước khi đi phố dỗ dành
mi bay một quãng là thành chim thôi
biết là hắn mị dân rồi
vẫn bay chỉ để làm mồi cho thơ
và thơ từ nãy đến giờ
cũng là mồi để câu chờ tương lai
tương lai là một bông nhài
cắm trên thực tại bi hài lung tung
tôi nhìn qua mắt anh hùng
thấy đời cũng đã bét bung muôn phần
tôi nhìn qua mắt tiểu nhân
thấy đời này cóc có cần bó băng
nhưng xuân cô ấy nói rằng
sao anh không thử giết thằng lem nhem
30.03.04