← Tác phẩm
Tùy bút · Sáng tác: 30 tháng 12, 2005
Tôi chỉ còn biết xoáy tròn trong vũng hủy diệt, cảm giác tôi chưa bao giờ chạm s
Tôi chỉ còn biết xoáy tròn trong vũng hủy diệt, cảm giác tôi chưa bao giờ chạm sâu đến vậy, cái vũng do họ tạo ra và chính họ sắp bị lún vào và bị nghiến nát. Như bồn cầu. Như máy xay sinh tố. Tôi tê dại trong khoái cảm của sự bị hủy và tự hủy, một sự kết hợp trùng khít giữa cá nhân và đám đông. Nếu sự kết hợp này không là tình yêu, cái có lẽ tôi chẳng bao giờ có được, thì nó chỉ còn có thể là sự hủy diệt. Tôi là đám đông là tôi. Tôi chợt hiểu khoái cảm bệnh hoạn là gì. Nhưng mà tôi hạnh phúc. Thanh, sao em lại tước đoạt khoái cảm quá mới mẻ này của tôi, thứ khoái cảm mà tôi từng kinh tởm; thứ khoái cảm làm tôi nhận ra, khi bị đẩy đến sự đau khổ và tuyệt vọng nào đó của sự vô nghĩa, con người đều kinh tởm như nhau khi không còn biết kinh tởm là gì nữa. Thanh, đến một lúc nào đó, em cũng như tôi, cũng thế thôi. Tuổi trẻ tin vào điều thiện của tôi đã qua rồi. Thanh, tôi đang giác ngộ về cái ác, nó đê mê và dài lâu hơn biết bao lần phóng tinh ngắn ngủi. Nó như khi ta cầm một khẩu súng và nhả đạn tự do trên chiến trường. Chỉ còn ta cô đơn tàn sát trong vũ trụ toàn những kẻ như ta. Và ta không phân biệt thiện ác là gì nữa. Thanh, tại sao em không chấp nhận phản bội đứa trẻ khoác bao tải và bà nó để hòa làm một với tôi, với đám đông, để nuốt chửng hai sinh linh bé nhỏ, lạc loài ấy? Thanh, sao em không chịu ung dung đút tay vào túi như gã công an bệ vệ đứng nhìn bình thản rồi thong thả bước cạnh đám đông như gã Tạo Hóa đã sinh ra thế gian rồi mất tích một cách bí ẩn, mặc nó tự xoay tròn? Thanh, tại sao em lại siết chặt tay tôi, móng tay em như muốn đâm thủng da tôi, làm tôi biết lại cái đau. Tại sao em lại quát vào mặt Người Giác Ngộ vô vi trong mầu rêu xanh kia: ?oChú có còn là công an nữa không? Chú làm gì đi chứ!? làm tôi bừng tỉnh. * (còn)

Bài gốc đăng tại: ttvnol.com

Xem thêm tác phẩm khác →