Tôi cũng thích cách phê bình của đồng chí (xin đừng gọi tôi là bác, e tổn thọ)
Trong một ngàn lẻ một lời phê bình, chỉ cần một lời khen cũng khiến người bị phê bình hiểu là họ "được" phê bình chứ không phải bị "phê bình".
Huống hồ, đồng chí khen tôi nhiều như vậy...
Chắc đồng chí cũng hiểu tôi không phải là người được khen mà ngạo (nên cứ khen nhiều vào nhé )
Đồng chí chê cũng đúng. Tôi sẽ cố sửa. Chẳng qua là vì không ai phê bình nên cứ làm sai mãi mà không biết. Nay biết mới hối...
Nhưng nếu được thanh minh tôi cũng xin nói nhỏ rằng có một thời điểm tôi muốn viết về những điều lãng mạn nhưng hiện nay, tôi thấy mình muốn viết hơn về những điều bức xúc, về tình cảm thật nên chắc không tránh khỏi sự nóng vội. Đồng chí thông cảm nhé!
Cái gì cần phê bình cứ phải phê bình...
Cảm ơn và đa tạ
Nhân tiện, xin tặng bạn và các bạn
Với một loài hoa
Ngồi lặng ngắm một bông hồng bạch
sáng êm đềm như một bàn tay
đang vươn lấy những mầm sương và nắng
ướp đất trời bằng một hũ men say
Chất men ngấm ta thành tinh khiết
ta nhẹ nhàng và thanh thản như mây
và ta yêu cuộc đời này da diết
"cuộc đời anh khởi sự tự em đây"
Ta quên những bông hồng nhung rực rỡ
lao mình vào cuộc đua sắc chen hương
mỗi khi nhặt hoa tàn ta ngỡ
thêm một ai chẳng tới được thiên đường
Bông hồng bạch chỉ một bông hồng bạch
giữa vườn hoa ta nào thấy gì đâu
ta nhắm mắt lặng cho lòng mách bảo
có gì êm hơn một mối tình đầu...