không biết bắt đầu từ đâu
tôi bắt đầu từ sự thật:
không biết bắt đầu từ đâu...
từ một đôi mắt tôi nhớ hôm nay thoảng cười?
và những bi quan lại lắng tạm thời...
từ một lời nhủ cố gắng ngày mai tiếp tục đến lớp?
từ một trận bóng ngày mai với đồng đội thiếu tôn trọng nhau?
tôi không thể không đến
nếu không muốn làm họ bị tổn thương
nếu không muốn họ làm mình bị tổn thương
từ một bài hát chói tai vang vang bên cạnh?
tôi không thể bắt họ tắt đi
nếu không muốn làm họ bị tổn thương
nếu không muốn họ làm mình bị tổn thương
từ những lời thô cằn bên cạnh
tôi không thể bắt họ câm đi
nếu...
nếu...
và nếu...
tôi muốn lặng im và viết
từ một sự váng vất trong đầu óc
chỉ thế thôi
chỉ sau triệu lần thế thôi
lại nhói lên một ham muốn: từ trần?
sự thật?
sự thật là thế nào?
và phải nói những sự thật nào?
sự thật là tôi đang hoang mang...
"hình như nỗi buồn sẽ lắng
khi mình sao nhãng bản thân"
nói thế nỗi buồn lại đến
từ đầu xuôi xuống tận chân
sự thật giờ đây chính là bốn câu như thế
sự thật?
bao giờ tôi viết hết
những sự thật mà tôi muốn viết
và kiếm sống được bằng những sự thật ấy?
và bao giờ tôi chết
cũng chính bởi những sự thật ấy?
sự thật là
giờ đây cô độc thì tôi nói thế thôi
mai tôi lại sống
lại mong được ngắm người ấy và băn khoăn...
lại đá cầu và cười với bạn tôi
lại ngồi gù gù trên giảng đường
lại về nhà không học bài
lại cố không tranh luận với mẹ về tương lai
lại cố ngủ cho dịu cơn đau nhức
lại cố lên mạng
lại cố mà cố
lại viết
viết đến chừng nào cuộc đời công nhận tôi
và viết tiếp đến chừng nào tôi thôi muốn viết
và lại sống
mà đã sống
là sống tốt
(...tôi muốn viết cho xong
cho xong hết đau buồn đi...)
sắp 22h, hôm nay