tôi không còn sức lực
để chống đỡ khí trời
và trọng lực trái đất
hút sâu vào cơn rơi
tôi không còn chai mặt
để kết thúc lạc quan:
thấp thoáng trong tuyệt vọng
một nụ cười trái xoan
tôi không còn sáng tạo
để độc giả giật mình
đành thả bài thơ xuống
vỡ toang như chiếc bình
06.07.04