← Tác phẩm
Thơ · Sáng tác: 13 tháng 4, 2003
TÔI KHÔNG HẬN
không tôi không hận tôi không hận nếu hận thì tôi đã chết rồi nhưng tôi chán lắm tôi buồn lắm đá trơ mình giữa nước đời trôi giá được khỏa thân tan thành giá bay về Bắc Cực trốn ánh trời nhưng tôi phải sống tôi phải sống cuộc đời đâu chỉ của mình tôi bao giờ mòn hết mòn tất cả bao giờ không sống nổi thì thôi khi tôi ngắm những bầy chim trắng tôi bỗng sợ run tiếng nói cười thà cứ suốt đời trôi lẳng lặng còn hơn vẩn đục mắt non tươi? tôi ngấy đọc thơ người xưa cũ cái đau tình ái có thấm gì tay trắng sấp ngửa đều tay trắng nước cuồng lửa dại trút lên mi đã trót bảo nhau rằng phải sống mà mong bệnh tật bắt ta đi ban mai tỉnh giấc và ta chết vô tình thôi đấy híc hì hì được cười như thế sao mà sướng nhưng rồi có chết được mấy khi thì đành hì hụi đau mà sống có giận có buồn không tỉ ti triệu lần gọi em là ánh sáng một triệu lần thu bóng tối về một triệu lần đêm tôi tìm mãi hơi cười trong một giấc mụ mê một triệu thằng tôi quanh quẩn mãi trong hồn ri rỉ khói ủ ê một triệu thằng tôi đang gầm thét mà môi mà mắt vẫn lạnh ghê thì đành bắt chước thơ Nguyễn Bính một hôm xúi quẩy trúng số đề thế nhưng? một triệu không thèm nhận một triệu đóa hồng cũng phải chê một triệu nụ hôn thì không dám một nụ hôn thôi rực bốn bề day dứt bờ môi đến tứa máu ngóng chờ thằng bé kết quả đê nếu ta tặng em tiền nhuận bút em có cảm ơn rồi chửi thề: cái thằng cha ấy tinh tướng nhỉ chắc dân chôm chỉa mới vào nghề? nghi hoặc con người ta nghi hoặc chuỗi ngày nghi hoặc vẫn lê thê bao giờ em nhận cho nỗi nhớ mà không sưu tập cho đủ bầy bao giờ sau mỗi lần tạm biệt em không nhấc máy: nỡm, em đây tôi nghi hoặc thế sao tôi biết cái người tôi nhớ cứ hao gầy tôi nghi hoặc thế sao tôi biết đã làm hoen ố má hây hây dù sao tôi cũng xin dừng bút trước lúc M.U đá trận này đá bóng thế mới là đá bóng đá cho tử tế đá cho hay 2002 (trích trong phần ?otôi vô tình? của ?omầm sống?) linh

Bài gốc đăng tại: ttvnol.com

Xem thêm tác phẩm khác →