← Tác phẩm
Tùy bút · Sáng tác: 30 tháng 12, 2005
Tôi là John?
(trong tiểu thuyết đang viết) Tôi là John. Tôi là giảng viên kinh tế tại một trường đại học ở Việt Nam. Cao. Mắt xanh. Manly. Chưa ai nói ngược lại. Tôi đang kể lại câu chuyện. Nếu không kể chuyện, trình tự đã khác; hoặc tôi chỉ nói: ?oTôi là John?. Ai hỏi ?ohow old are you??, không muốn nói dối và không ghét trả lời thì tôi nói: ?oTheo chứng minh thư, tôi 36 tuổi?. * Hà Nội có vẻ đẹp của một câu chuyện châm biếm. Tự nhiên suồng sã của người lấp hết tự nhiên tử tế của quang cảnh. Hình ảnh Hồ Gươm những sáng mờ sương lơ thơ vài người tập dưỡng sinh hay quảng trường Ba Đình xanh cỏ sáng sáng tối tối khoan thai người tản bộ phản bác lại nhận xét không rõ mỉa mai hay thành thực ngây ngô trên. Cô gái đã bảo vệ tình yêu Hà Nội của mình bằng những chứng cứ ấy. Người đàn ông ?oồ, à, ừ nhỉ, ừ nhỉ?. Và như tình cờ, vừa gật gù hắn vừa chở cô bé qua nơi những trận tắc đường tầm tã, khói bụi mồ hôi nồng nặc, còi xe rợn ngợp đường, nhà cửa mọc bon chen, quán bia phình bụng bành trướng vỉa hè vốn dành cho người đi bộ giảm ì và giảm béo. * Người đàn ông là lấy từ nguyên mẫu John tôi. Chẳng cần nhắc lại, nhiều độc giả nữ và cả nam đã có ấn tượng về tôi. Còn cô gái là từ Thanh, đi học sớm một năm, không đúp năm nào, giờ là sinh viên năm thứ hai của tôi. Thanh đẹp. Thanh biết điều đó. Nhưng không lấy nó làm vũ khí. Cứ tự nhiên như một bông hoa. Và không đánh mất những cái gai của mình. Đó là điều đẹp nữa. Tiếng Anh của Thanh rất khá. Trừ những lúc cần trau dồi các thuật ngữ kinh tế loằng ngoằng, Thanh thích nói bằng tiếng Việt với tôi hơn. Thanh nói: Tiếng Việt của thầy giỏi hơn tiếng Anh của em. Tôi chép lại điều đó vào quyển sổ tay. Thanh vô thức xuất ra tâm thức của con người hiện đại nhập nhằng, bơ vơ và hài hước. Yeah, Thanh, your Vietnamese is better than my English. Thanks. * (còn)

Bài gốc đăng tại: ttvnol.com

Xem thêm tác phẩm khác →