tôi mơ thấy địa ngục
thượng đế ở đó bảo:
“thấy chưa, phấn đấu cho bình đẳng, mày đã được gì?”
tôi im lặng
(trông hắn uy lực thế cơ mà)
hắn hát:
“nghe đây ranh con
loài người cũng như loài vật thôi
phải cạnh tranh để sinh tồn sinh tồn sinh tồn
càng cạnh tranh gay gắt càng tạo nên những kẻ siêu việt
biết không nhóc
loài người phải giết rất nhiều loài khác để ngoi lên thành người
và đừng ngạc nhiên
nếu chúng giết nhau để tạo thành một thứ sinh vật cấp độ cao hơn
kẻ nào không chịu nổi nhiệt sẽ bị đào thải
không có kẻ vô tội
tội của kẻ thua là không đủ mạnh để thắng
chỉ có chiến thắng mới đem đến sự phát triển
cái này thì mi đồng tình chứ: không phát triển thì diệt vong”
hắn dừng lại một chút để hỏi:
“muốn lí sự gì không?”
tôi im lặng
(bởi hắn có vẻ đang phấn khích)
hắn hát tiếp:
“nghe này
nghe này
mi hay kể về trái tim
để ta giảng cho mi nghe nhé:
thủa bé cha mẹ mi nuôi mi mi yêu cha mẹ nhất
về sau có vợ mi yêu vợ nhất
nghĩa là kẻ nào thương mi thì mi thương nhất
mi dành nhiều nhịp đập cho kẻ đó nhất
mà con người vốn ích kỷ
thế nghĩa là mi dành nhịp đập cho mi nhiều nhất
hiểu ra chưa
kẻ có trái tim vĩ đại nhất chính là kẻ ích kỷ nhất!”
tôi im lặng
(bởi chả biết nói thế nào
thằng này ở nước ta gọi là siêu phản động
ở đâu đó thì được gọi là triết gia)
hắn lại hát:
"nghe tiếp đây
đây mới là phần cao siêu nhất…"
chán quá!
tôi đấm vào mặt hắn!
(vì chợt biết đây là mơ mà)
thưa các bạn,
tôi nghĩ: con người bị chi phối bởi những ám ảnh
ám ảnh sâu đậm nhất sẽ quyết định tính cách người đó trước khi có một cái ám ảnh mới thay thế
tôi được ám ảnh bởi tình yêu thương
và tôi không bao giờ để cái gì khác thay thế nó cả
và tôi sẽ đem nó đi ám ảnh mọi người
vì tôi thấy cần làm thế
còn nếu tôi không làm thế nữa
thì tôi không còn xứng đáng với tôi
mặc kệ mọi lí thuyết khác!
bởi biết thế nào là đúng là sai
tôi cứ theo nhịp trái tim mình đập
ở một giấc mơ trong tương lai
tôi thấy gã thượng đế nơi địa ngục ấy
hắn khóc khi gia tài hắn tiêu tán trong một vụ tiền mất giá
con trai hắn bị bắt đi lính và chết trong cuộc chiến phi nghĩa
và vợ hắn bị một kẻ mạnh hơn hiếp chết
hắn tàn tật
hắn còn lại một mình
lần hồi qua ngày
trong thế giới ích kỷ mà hắn đã ám ảnh lí thuyết của mình vào đầu quá nhiều sinh linh
ngày nọ
có một cô bé
trong đêm đông sẻ cho hắn mẩu bánh mỳ
và một que diêm
hắn đốt lên và thấy khuôn mặt mẹ hắn
hắn khóc:
“mẹ ơi, tại sao ngày xưa mẹ lại bỏ rơi con?”
và tim hắn đập cho tôi
nơi nhà xác…
02/04/03