Tôi nói như ra lệnh cho Người Giác Ngộ đang định lủi khỏi vị trí của mình. Tôi k
Tôi nói như ra lệnh cho Người Giác Ngộ đang định lủi khỏi vị trí của mình. Tôi không nói bằng tiếng Việt. Tiếng Việt có thể khiến tôi không còn cái đáng sợ của một thế lực to lớn và xa lạ. Đám đông này đâu có sợ sự nhân từ của tiếng mẹ đẻ.
Tôi lấy máy ảnh ra chụp cô gái bị kéo lê. Rồi tôi chĩa máy vào đám đông. Họ bỏ chạy tán loạn. Một vài người sững lại vì trí tò mò bị bội thực. Họ không thể di chuyển được dù họ đang sợ hãi. Tôi chĩa máy vào Người Giác Ngộ. Người Giác Ngộ giơ tay che mặt khó chịu mà không dám gắt lên.
Thanh gần như kiệt sức vì suy sụp. Tôi gọi một chiếc Taxi.
- Không, em không về.
- Thanh, I?Tll go with them. I swear, she?Tll be o.k.
- But you...
- I?Tll be o.k. Poor the man with no tooth, he won?Tt.
Tôi không dùng tiếng Việt. Họ tìm được một cậu phiên dịch gà mờ. Tôi không tiếp chuyện. Tôi chỉ vào cô gái, ra hiệu phải chăm sóc cô ta tử tế. Cô gái được đưa đi, lát sau được dẫn trở lại, quần áo sạch, thân thể sạch và được băng bó. Một người đưa sữa tận miệng nhưng cô gái không uống. Khuôn mặt vô hồn.
*
(còn)